MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiến Thần Trấn Quốc – Diệp Quân LâmChương 1293: 1293

Chiến Thần Trấn Quốc – Diệp Quân Lâm

Chương 1293: 1293

467 từ · ~3 phút đọc

Buổi tối ở nước ngoài, các cô không dám ra cửa.

Tối nay các cô đã quên mất chuyện này.

“Hê hê.

.

” Rất nhanh mấy người ngoại quốc đã vây kín bọn họ lại.

Những người ngoại quốc này nhìn hai người Hà Vũ Trúc cười hê hê nói.

Tối nay bọn họ vừa muốn cướp tiền vừa muốn cướp sắc.

Những “người nước ngoài lịch lãm” mà hai người Hà Vũ Trúc vừa miêu tả lúc này đang đánh giá các cô như một món hàng, nước miếng đều sắp chảy ra tới nơi.

Lạc Việt có kém cỏi thế nào trong miệng các cô đi chăng nữa, thì cũng sẽ không xuất hiện tình trạng vừa mới xuống sân bay đã bị cướp bóc.

Càng không có chuyện không thể ra ngoài vào buổi tối khi ở khu trung tâm.

Đây chính là cái mà các cô gọi là sự tốt đẹp của nước ngoài đấy.

Người nước ngoài đều là cao quý thượng đẳng.

Đàn ông lại là quý ông lịch lãm.

Sau đó thực tế cũng không phải là như vậy.

“Chúng tôi cho các anh tiền…” Hai người Hà Vũ Trúc cuống quýt rút tiền và thẻ ở trong túi ra, đưa cho những người này.

“Hê hê…” Những người ngoại quốc này giật lấy số tiền rồi lại tiến lên bắt cóc hai người Hà Vũ Trúc đưa đi.

Hai người căn bản là không thể phản kháng được.

Rất nhanh hai người đã bị đám người ngoại quốc này dẫn tới một nơi vô cùng tăm tối.

“Roet…” “Sột soạt…” Chẳng mấy chốc, từ bên trong đã truyền ra âm thanh quần áo bị xé nát.

“Thả chúng tôi ra! Các người đám người dơ bẩn này sẽ không được chết tử tế!” “Đám người ngoại quốc các người chính là một đám cầm thú, người cổ đại không tiến hóa hoàn toàn!” “Đám súc sinh các người, hoàn toàn không thể so sánh với đàn ông Lạc Việt!” “Vẫn là Lạc Việt tốt hơn nhiều, ta muốn về Lạc Việt, nước ngoài tất cả đều là rác rưởi…’ Hà Vũ Trúc cùng Trần Nhã Vân gào thét lên từng tiếng thê thảm.

Chẳng bao lâu, âm thanh thảm thiết của các cô đã bị tiếng cười thô bỉ của các úy ông nước ngoài kia bao phủ.

Đây chính là cái gọi là nước ngoài tốt.

Người nước ngoài cũng tốt… Chỉ có ở thời điểm nguy nan, mới nghĩ tới nơi sinh thành dưỡng dục bọn họ tốt như thế nào… Bình thường thì chỉ biết bôi nhọ, hạ thấp Lạc Việt thôi.

Nhất là thời điểm ở nước ngoài, bọn họ cũng không dám thừa nhận thân phận của mình là người Lạc Việt.

.