MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiến Thần Trấn Quốc – Diệp Quân LâmChương 718: 718

Chiến Thần Trấn Quốc – Diệp Quân Lâm

Chương 718: 718

432 từ · ~3 phút đọc

“To gan! Anh dám vô lễ với thủ trưởng Tân Uyên! Tôi ra lệnh cho anh lập tức xin lỗi!” Võ Tiêu quát.

Diệp Quân Lâm nhíu mày: “Tôi đã làm chuyện gì sai sao? Cần phải xin lỗi cô?” “Bởi vì anh nói năng lỗ mãng, thủ trưởng Tần Uyên không phải là người mà anh có thể gọi là thằng nhóc! Nhanh chóng xin lỗi!” Võ Tiêu hùng hổ dọa người.

Diệp Quân Lâm cười giễu: “Đừng nói là cô, cho dù là Tân Uyên ở trước mặt tôi, tôi gọi cậu ta là thằng nhóc thì cậu ta cũng rất vui vẻi” Thực ra thì Diệp Quân Lâm được xem như là sư phụ và thần tượng của Tân Uyên.

Chỉ cần một câu nói của Diệp Quân Lâm thì cậu ta có thể lên núi đao xuống biển lửa.

Anh gọi cậu ta là thằng nhóc.

Cậu ta sẽ vui vẻ cả nửa ngày.

Võ Tiêu lại thật sự nổi giận! “Bây giờ tôi đã giải nghệ nên không muốn đánh nhau! Tôi hỏi anh một lần cuối cùng, anh có xin lỗi hay không!” Võ Tiêu hạ thấp giọng hỏi.

Ở trong mắt cô ta Diệp Quân Lâm không khác gì một xác chết! Diệp Quân Lâm cười: “Tôi không sai thì tại sao lại phải xin lỗi?” Anh không nói nên lời.

Tần Uyên thật là tài giỏi.

Cậu ta có thể đào tạo ra nữ lính đặc chủng tài giỏi như vậy.

Thế nhưng sao đầu óc lại không linh hoạt như thế này.

Anh dám kêu Tần Uyên là thằng nhóc mà chẳng lẽ cô ta không nghỉ ngờ thân phận của anh sao? “Vậy thì đừng trách tôi ra tay!”

Võ Tiêu lạnh lùng nói.

Cô ta muốn ra tay.

“Bùm!” Trong không gian nhỏ, chân phải mảnh khảnh của Võ Tiêu đột nhiên nhấc lên.

Lấy khí thế như sấm vang chớp giật đè xuống,, mục tiêu rõ ràng đúng là khuôn mặt của Diệp Quân Lâm! Những gì Võ Tiêu rèn luyện trong quân đội đều là kỹ năng giết chóc! Khi cô ta bắt đầu tấn công, mang trong đó là khí thế sấm sét lôi đình, khí thế sát phạt.

Cái chân này mà đập vào mặt mũi của Diệp Quân Lâm thì hoàn toàn có thể không nhìn ra khuôn mặt ban đầu.

Nằm viện một hai tháng cũng được.

“Cô muốn chết thật sao!” Diệp Quân Lâm cũng tức giận.

Vào lúc nghìn cân treo sợi tóc, giọng nói của Lý Tử Nhiễm truyền đến.

“Không được!”.