MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiến Thần Trấn Quốc – Diệp Quân LâmChương 843: 843

Chiến Thần Trấn Quốc – Diệp Quân Lâm

Chương 843: 843

362 từ · ~2 phút đọc

Nghe Diệp Quân Lâm nói muốn đi, Chí Nam Yên và đám hộ vệ nhà họ Chí đều rất kinh ngạc.

Bọn họ còn tưởng rằng Diệp Quân Lâm sẽ không đi chứ.

Trong son trang Ngũ Hổ.

Tang Khôn cười nhìn tài khoản hai trăm nghìn tỷ.

Thật ra trong lòng hắn rất thấp thỏm.

Hắn cũng hiểu không được tới Việt Nam.

Nơi này là nấm mồ của lính đánh thuê.

Nếu để quân đội phát hiện, hắn có thể sẽ không ôm được.

Nhưng nếu tới thì sẽ lấy được thêm một trăm nghìn tỷ nữa.

Vì một trăm nghìn tỷ, Tang Khôn mạo hiểm tới Việt Nam.

“Người đâu, nhanh mang qua đây.” Tang Khôn thúc giục.

Tám người chỉ thứ của nhà họ Chí cùng Diệp Quân Lâm và Chí Nam Yên bị áp giải tới trước mặt Tang Khôn.

Nhìn thấy Diệp Quân Lâm ngoan ngoãn bước tới, Chí Đông Phương và những người khác đều rất vui vẻ.

Tên nhãi này không phản kháng nữa à? Hắn là nhìn rõ thực tế rồi.

Không trốn thoát được khỏi tay nhà họ Chí.

Chỉ có thể thỏa hiệp.

.

Đọc truyện hay tại [ TRÙ MtruуệИ.

v n ] Ánh mắt Tang Khôn dừng lại trên người Chí Nam Yên, lộ ra một tia tham lam.

Sau khi nghe vê thân phận của Diệp Quân Lâm và Chí Nam Yên, Tang Khôn rất hài lòng gật đầu.

“Được rồi, mang người đi!” Tang Khôn nhanh chóng dẫn theo đoàn người và bọn Diệp Quân Lâm đi.

Thù.

“Tốn thêm một trăm nghìn tỷ nữa, nhưng bảo vệ được nhà họ Chí chúng ta, đám người điên này đúng là không thể chọc vào!” Chí Đông Phương thỏ đài một hơi.

Bọn họ chi đau lòng tiền mà thôi.

Đối với cảnh ngộ của mười người kia, chẳng có một điểm áy náy.

Hoặc là chẳng hề quan tâm.

Ngược lại cho rằng bọn họ đi ngồi tù chịu tội là lẽ hiển nhiên! Ba mẹ Chí Nam Yên đã sớm khóc không thành tiếng.

Lần từ biệt này sẽ không còn được gặp lại con gái..