MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChìm Trong Dục Vọng Của Ác MaChương 2

Chìm Trong Dục Vọng Của Ác Ma

Chương 2

836 từ · ~5 phút đọc

Chiếc giường lớn trong phòng tổng thống êm ái đến mức khiến Tô Diệp cảm thấy hụt hẫng. Cô nằm đó, hơi thở dồn dập, nhìn trân trân lên trần nhà sang trọng trong khi Lục Cận Ngôn thong thả nới lỏng cà vạt. Tiếng sột soạt của lớp vải lụa đắt tiền rơi xuống sàn nhà như tiếng đếm ngược cho sự kết thúc của lòng tự trọng trong cô.

"Đừng làm vẻ mặt như tôi đang cưỡng bức em." – Lục Cận Ngôn ngồi xuống mép giường, sức nặng của anh khiến nệm lún xuống, và cũng khiến trái tim Tô Diệp thắt lại. "Đây là một cuộc giao dịch công bằng. Em có tiền, còn tôi có... thứ tôi muốn."

Anh lấy ra từ ngăn kéo một xấp tài liệu mỏng, ném lên người cô.

"Ký đi. Trước khi tôi đổi ý."

Tô Diệp run rẩy ngồi dậy, cầm tờ giấy lên. Những dòng chữ đen kịt nhảy múa trước mắt cô: Hợp đồng tình nhân.

Điều 1: Bên B (Tô Diệp) phải có mặt bất cứ khi nào Bên A (Lục Cận Ngôn) yêu cầu.

Điều 2: Bên B không được phép có quan hệ tình cảm với bất kỳ ai khác trong thời gian hợp đồng.

Điều 3: Tuyệt đối phục tùng mọi yêu cầu về thể xác của Bên A.

Điều 4: Không được để lộ mối quan hệ này ra ngoài.

Từng điều khoản như một nhát dao cứa vào tim cô. Tô Diệp siết chặt tờ giấy đến nhăn nhúm: "Lục Cận Ngôn, anh thực sự hận tôi đến thế sao?"

"Hận?" – Lục Cận Ngôn bật cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh vươn tay, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên xương quai xanh của cô, mang theo một luồng điện tê dại nhưng lạnh lẽo. "Em đánh giá mình cao quá rồi. Với tôi bây giờ, em chỉ là một món hàng có chút ký ức cũ. Mà món hàng thì phải dùng cho đáng đồng tiền bát gạo."

Anh thô bạo giật lấy cây bút trên bàn, ấn vào tay cô. Tô Diệp nhìn cái tên "Lục Cận Ngôn" đã ký sẵn bằng nét chữ cứng cáp, dứt khoát. Cô nhắm mắt, đặt bút ký xuống. Kể từ giây phút này, cô chính thức bán mình cho ác ma.

Vừa đặt bút xuống, Lục Cận Ngôn đã thô bạo kéo cô vào lòng. Anh không cho cô thời gian để chuẩn bị, đôi môi nóng bỏng ập xuống, càn quét hơi thở của cô. Nụ hôn này không có một chút dịu dàng, chỉ có sự chiếm hữu và trừng phạt. Anh cắn nhẹ vào môi cô, vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, như một lời thề nguyền đau đớn.

"Ưm..." – Tô Diệp khẽ rên rỉ, đôi tay nhỏ bé đẩy nhẹ lồng ngực rắn chắc của anh nhưng vô ích.

Bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo của cô, chạm vào làn da mịn màng đã lâu không có ai đụng tới. Sự tiếp xúc ấy khiến cô rùng mình, một cảm giác rạo rực không mong muốn trỗi dậy từ sâu trong cơ thể.

"Thấy chưa?" – Lục Cận Ngôn thì thầm sát môi cô, giọng nói nhuốm màu dục vọng. "Cơ thể em thành thật hơn cái miệng của em nhiều. Em cũng đang khao khát tôi, đúng không?"

Anh đứng dậy, kéo cô đứng lên theo rồi đẩy cô về phía phòng tắm dát vàng phía sau.

"Vào trong tắm rửa cho sạch sẽ. Tôi không thích mùi của cái thế giới nghèo khổ mà em vừa bước ra. Mười phút sau, tôi muốn thấy em nằm trên giường, trong tình trạng không có gì che đậy."

Cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại trước mặt Tô Diệp. Cô tựa lưng vào cửa, trượt dần xuống sàn nhà lạnh lẽo. Nước mắt không thể kìm nén được nữa mà trào ra. Cô nhìn vào gương, thấy một bản thân thảm hại và nhuốc nhơ.

Nhưng vì cha, vì nhà họ Tô, cô không có đường lui.

Bên ngoài, Lục Cận Ngôn đứng bên cửa sổ, châm một điếu thuốc. Ánh lửa lập lòe trong bóng tối phản chiếu đôi mắt đầy u uẩn của anh. Anh đã chờ ngày này 5 năm. Để thấy cô rơi xuống bùn lầy, để thấy cô phải cầu xin anh. Nhưng tại sao khi nhìn thấy nước mắt của cô, lòng anh không hề thấy thỏa mãn như anh từng nghĩ?

Mười phút trôi qua nhanh chóng. Cánh cửa phòng tắm mở ra, một làn sương mù mờ ảo mang theo mùi hương hoa hồng ngọt ngào lan tỏa. Tô Diệp bước ra, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm trắng tinh, làn da đỏ ửng vì nước nóng, trông mỏng manh như một cánh hoa sắp tan tác trong bão tố.

Lục Cận Ngôn dập tắt điếu thuốc, ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

"Đến đây." – Anh ra lệnh, giọng nói đã khàn đi vì khao khát đang bùng cháy.