MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChim Yến Trong LồngChương 6

Chim Yến Trong Lồng

Chương 6

804 từ · ~5 phút đọc

Triệu Yên Yên không thể động đậy, chỉ có thể cầu xin nam tử trước mắt giúp đỡ, nàng nhỏ giọng nói: "Giúp... Giúp ta"

Lưu Thông đi đến bàn trang điểm trong phòng, sau khi cầm lấy cái khăn ướt nhẹp dự phòng trở về, hắn ngồi ở mép giường, đôi mắt vô tình lãnh khốc nhìn thẳng nàng, bàn tay to cầm khăn lau hai nhũ phong của nàng.

Hai vú nàng vừa rồi đã bị người khác hung hăng xoa bóp, chính nàng cũng cảm thấy dơ, cho nên cũng không phản đối hắn, ngoan ngoãn nằm yên chịu đựng hắn lau.

Dù sao tay hắn cũng cách một lớp khăn, cũng không có trực tiếp chạm vào nàng.

Huống hồ, Triệu Yên Yên cảm thấy Lưu Thông cũng không có hứng thú với nàng, nhưng lại không thể ngờ được, sau khi đôi nhũ phong đẹp bị nam nhân lau đi lau lại nhiều lần, hắn nhìn hai vú khổng lồ ửng đỏ, khoé miệng giơ lên ý cười, hắn tàn ác mà cong ngón trỏ lên, hung ác bắn mạnh vào đầu vú nàng khiến nó bật ra.

"Ưm!" Triệu Yên Yên ăn đau rên rỉ lên, nhũ hoa bị bắn không ngừng run run, nhìn hạ tiện đến cực điểm.

"Quả nhiên là nhũ phong ti tiện". Hắn cười lạnh, bắn thật mạnh vào cái núm vú còn lại, thấy hai núm vú nhỏ đồng thời lay động, sóng nhũ dập dềnh thấp thỏm, khiến trong lòng nam nhân càng chán ghét nữ nhi Triệu gia.

Triệu Yên Yên ấm ức rơi lệ, cũng may nam nhân không tiếp tục tra tấn nàng, ngược lại giúp nàng mặc xiêm y vào.

Quần áo nàng có mùi hoa lan, mùi hương thơm ngọt trộn lẫn vào hơi thở nam nhân, làm trong lòng Lưu Thông cảm thấy khô khốc không thể giải thích được.

Gương mặt anh tuấn của thái tử hơi căng thẳng, đỡ Triệu Yên Yên ngồi dậy, nàng bắt buộc phải dựa vào trong lòng ngực hắn.

Nam nhân lấy viên thuốc mà tùy tùng mang theo, đút nàng ăn xong rồi uống chút nước. Đó là thần dược có thể giải bách độc, nhưng lại dùng để giải loại mê dược mèo ba chân này, quả thật là hoang phí.

Triệu Yên Yên ngoan ngoãn uống thuốc xong, chỉ chốc lát sau cả người liền cảm thấy có sức lực.

Nàng vội vàng đứng dậy thoát khỏi lòng ngực nam nhân, ngồi ở một bên khác của trường kỷ, tự mình sửa sang lại quần áo.

Lưu Thông lạnh lùng nhìn nàng, ôn nhu nhuyễn ngọc trước ngực đột nhiên biến mất, hắn liền cảm thấy kỳ lạ trong giây lát.

"Cảm tạ Thái tử điện hạ đã ra tay cứu giúp" Tiểu cô nương rơi nước mắt nói.

Khuynh thành tuyệt diễm rơi lệ, mắt đẹp rưng rưng, làm cho mọi anh hùng trong thiên hạ phải khom lưng, nhưng đáng tiếc người đó không phải là hắn, biểu tình thờ ơ: "Tiện tay thôi."

Triệu Yên Yên mãi đắn đo một chuyện, nhịn không được liền hỏi: "Nếu điện hạ đã có thuốc giải, vì sao không đút cho ta trước, ta có thể tự mình rửa sạch"

Gương mặt lạnh lùng của nam nhân hiện lên nụ cười ác liệt, hắn nghiền ngẫm nói: "Sao, ngươi thất vọng vì đôi vú ti tiện không được sủng ái?"

Sắc mặt tiểu cô nương lúc trắng lúc đỏ, rõ ràng là hắn bắt nạt nàng. Sao lại nói nàng muốn mượn chuyện này để cầu sủng. Tức giận, nhưng tức thế nào cũng không dám nói gì, nàng uất ức mà cắn chặt môi dưới.

Thế nhưng nàng không biết dáng vẻ nàng hiện tại có bao nhiêu mê người.

Lưu Thông muốn chặt hai tay của Lương Thác, nhưng nháy mắt lại cảm thấy, mọi chuyện đều là do nàng quá trêu hoa ghẹo nguyệt, mỹ lệ tức là một cái tội.

Dẫu sao cũng là nữ nhi của Triệu gia, mọi việc trên giường đều thuận lợi.

Nhớ tới xuất thân của nàng, hắn không kiềm được chán ghét trong lòng.

Thái tử đứng dậy sửa sang lại vạt áo, lạnh lùng nói: "Trở về bên người biểu ca của ngươi đi, về sau không có chuyện gì thì đừng có ló đầu ra cửa, không phải lúc nào cũng có người tới cứu ngươi."

"Vâng." Triệu Yên Yên lau lau nước mắt, nàng đứng dậy đi trước một bước, rời khỏi phòng nghỉ.

Lưu Thông nhìn bóng dáng nàng rời đi, đứng ở trong phòng tràn ngập mùi hương lan nồng nàn, quần áo toả hương thơm ngát, hai vú càng là mùi hương trời sinh tự nhiên phát tán, trong nhà đều là mùi hương lan xen lẫn mùi nhũ thịt ngọt ngào. Trong lúc nhất thời, khiến hắn thế nhưng không muốn rời đi.