Đêm ấy, vạn vật lắng im.
Phòng của Tạ Vọng Ngôn cách âm quá tốt. Cửa sổ đã khép kín từ lâu, rèm kéo kín, đến cả tiếng gió lùa qua tán cây ngoài kia cũng chẳng thể chen vào. Sự yên tĩnh dày đặc như một lớp sương vô hình, phủ kín từng góc phòng. Ứng Gia Nhược làm xong bài, nằm xuống giường, lại thấy im ắng đến mức bứt rứt, lăn qua lăn lại mấy lần vẫn không sao chợp mắt.
Cảm giác ấy không hẳn là mất ngủ, mà giống như cơ thể đang chờ đợi một điều gì đó chưa gọi tên được.
Mười lăm phút sau, đèn đọc sách đầu giường bật sáng.
...