Mọi ánh mắt đều dồn lên người Hoàng Phủ Diệu Dương, sợ sệt chờ đợi cơn thịnh nộ của hắn.Đột nhiêu trong boong tàu lại vang lên tiếng cười quỷ dị của Hoàng Phủ Diệu Dương.Truyện được dịch bởi team The Calantha và đăng tải ở – dembuon.vn – s2.truyenhd, nếu bạn đọc nơi khác chính tỏ là ăn cắp.
Lãnh Tiểu Dã vốn đang tì khuỷu tay trái trên mặt bàn thì bị hắn đẩy một cái làm cho miếng trứng chiên có chấm tương cà dính lên trên má cô, màu sắc tương cà đỏ tươi nổi bật trên nền da trắng nõn .“Ha!” Trò đùa thành công hắn lại lần nữa cười to ra tiếng.Lãnh Tiểu Dã liếc cho hắn một cái trừng mắt.“Nhạt nhẽo!”Truyện được dịch bởi team The Calantha và đăng tải ở – dembuon.vn – s2.truyenhd, nếu bạn đọc nơi khác chính tỏ là ăn cắp.
có bệnh! Hơn nữa, còn là bệnh không hề nhẹ.Cô đã gặp không ít đàn ông từ lãnh khốc, yêu nghiệt, đến ôn nhu, dịu dàng…!đủ loại cả.Nhưng người hỉ nộ vô thường như hắn, tính tình nóng lạnh thất thường, lúc lại ôn nhu dịu dàng như gió xuân…!thì vẫn là người đầu tiên.Hoàng Phủ Diệu Dương đương nhiên không biết rằng bản thân hắn đã bị Lãnh Tiểu Dã liệt vào danh sách những kẻ “ bệnh hoạn.”Hắn vẫn thong thả ung dung ăn bữa sáng, ngước mắt nhìn Lãnh Tiểu Dã ăn uống vô cùng thoả mãn, cô tuỳ ý động đũa nhưng vẫn không che dấu được vẻ xinh đẹp ưu nhã, bữa sáng trước mặt anh cũng bất giác trở lên ngon miệng.Lần đầu tiên trong đời anh bỗng nhiên cảm thấy ăn cơm cũng là một chuyện rất thú vị.Trợ lý đứng bên cạnh vẫn không dám động, an tĩnh làm tròn trách nhiệm của một tượng đá, thậm chí mồ hôi nhỏ giọt trên trán cũng không dám đưa tay lau đi.Anh ta nhìn boss nhà mình hình như không có đâu hiệu tức giận liền đưa ánh mắt qua lão quản gia dò hỏi.Lão quản gia nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương ít khi ăn sáng, giờ lại ăn ngon miệng như thế liền quay qua nhìn Lãnh Tiểu Dã, chợt hiểu ra, phất phất tay với trợ lý.Trợ lý lúc này mới dám hành động, cẩn thận từng chút mà lau đi vết nước sốt trên mặtLãnh Tiểu Dã đã ăn xong bữa sáng, nhìn Hoàng Phủ Diệu Dương gọi người hầu bưng lên một ly sữa, khi hắn vừa uống được một ngụm, cô lập tức vươn tay đoạt ly sữa của anh.Hoàng Phủ Diệu Dương ra vẻ ngạc nhiên, đưa tay nâng cằm cô, chỉ thấy cô gái nhỏ đang thích chí uống sữa, “Đây là của tôi.”Nhận lại chỉ là một ánh mắt khinh thường của Lãnh Tiểu Dã: “ Tôi thích uống ly này, không được sao?”.