MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoChương 23: Đừng có giở trò

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu Ngạo

Chương 23: Đừng có giở trò

487 từ

Anh ấy tìm cậu à ? Có nói gì không?”


“Cũng không có nói gì  á…, chẳng qua gọi cho cậu không được nên hơi lo lắng. . . . . .”


“Ừ, gần đây tương đối bận, nên thường tắt máy.” Mạc Oánh viện cớ nói.


“Vậy sao? Vậy sao mỗi lần tớ gọi đều được?” Nhược Hi đen mặt hậm hực với tôi.


Mạc Oánh đỏ mặt lúng túng vì bị cô ấy nhìn ra sơ hở, khẩn trương đáp lại “Đó là do cậu may mắn, mỗi lần gọi tới đều đúng lúc tớ mở máy!”


“A, Đúng vậy a, cũng trùng hợp quài ha!” Nhược Hi giả vờ bày ra bộ dạng bừng tỉnh, đôi mắt lóe sáng như nhìn thấu mọi vấn đề.


“Leng keng! Leng keng!” Chuông cửa vang lên.


“Giờ này có ai kiếm cậu vậy?” Mạc Oánh thuận miệng hỏi một câu.


“Để tớ đi mở cửa!” Nhược Hi chạy như bay.


Mạc Oánh cũng không nghĩ nhiều như vậy, dọn dẹp chén đũa vào phòng bếp, khi cô trở ra phòng khách đã thấy một bóng dáng thân thuộc đứng từ xa nhìn cô thật sâu.


“Mạc Oánh. . . . . .” Ánh mắt Diệp Phong dịu dàng chất chứa một tia ưu thương, khi nhìn thấy cô liền trở nên vui vẻ, trên người luôn khoác bộ áo sơ mi trắng tinh sạch sẽ.


“Diệp Phong, sao anh lại tới đây?” Phản ứng đầu tiên Mạc Oánh —— quay sang Nhược Hi!


“Cái đó. . . . . .” Nhược Hi từ sau lưng Diệp Phong thò đầu ra, cười ranh mãnh: “Tối qua nấu hơi nhiều đồ ăn, dù sao chúng ta cũng ăn không hết, chi bằng gọi thêm người tới ăn cùng! Đúng không Mạc Oánh?”


“Người là do cậu kêu đến, tớ có thể nói được gì?” Mạc Oánh thầm nghĩ.


Bởi vì mới vừa ăn sáng xong, bây giờ là thời gian khá tốt để chúng tôi ngồi ở phòng khách tán gẫu mấy câu, không biết Nhược Hi cố tình hay vô ý cứ luôn viện cớ xuống bếp nấu ăn hoặc mua đồ để cô ngồi riêng với Diệp Phong, cũng may bị cô kéo chặt tay ngồi yên.


Mạc Oánh sử dụng ánh mắt cảnh cáo Nhược Hi, chớ ở trước mặt cô giở trò rồi, nếu không, coi chừng cô.


Nhược Hi coi như biết điều, nhìn ra cảnh cáo của cô, cũng không làm loạn nữa.


Sau khi ăn xong bữa trưa, Mạc Oánh nói: “Tớ đi trước để thăm ông ngoại một chút, ngày mai bộ phim của tớ mở máy quay rồi, dự tính những ngày kế tiếp rất khó để thăm ông nữa.”


“Như vậy a! Vậy cũng tốt! Diệp Phong, anh đữa Mạc Oánh đi bệnh viện đi!” Nhược Hi nháy mắt ra hiệu.


Nha đầu này lại giở trò ranh mãnh!