MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu NgạoChương 27: Vồ ếch

Chọc Giận Cô Vợ Nhỏ: Ông Xã Tổng Tài Quá Kiêu Ngạo

Chương 27: Vồ ếch

450 từ

Người đi vào là Đỗ Phi Phi, ánh mắt cô ta nhìn cô có chút kỳ lạ, Mạc Oánh cũng không để ý lắm, nhưng có thể cảm giác cô ta luôn dòm chừng mình.


Đỗ Phi Phi có đội ngũ trang điểm riêng, cộng thêm trợ lý đi theo, ba bốn người hùng hổ đi vào rồi lại đi ra!


Cửa phòng vừa khép lại, cô thở phào nhẹ nhõm, cái trán rịn mồ hôi lạnh.


Hiện tại đang không có người, Mạc Oáng cũng tháo bỏ lớp ngụy trang lạnh lùng, hàng lông mày nhíu chặt , mím môi, nhẹ nhàng cởi giày ra. . . . . .


Mùi máu thoang thoảng cả căn phòng, thật may là đôi giày màu đen, máu chảy ra nhìn cũng không thấy, nhưng miếng lót giày đã dính đầy máu tươi.


Vết thương ở chân đã khô, máu ngưng tụ thành cục, nhẹ nhàng xoa từng ngón chân, đau nhức khiến cô muốn rơi nước mắt.


Vốn không phải ở phòng y tế nên cô không thể xử lý miệng vết thương.


Cuối cùng phải chịu đựng đau đớn thêm nữa. Mạc Oánh định mang giày vào liền có tiếng mở cửa.


Cô giật mình hoảng sợ, tâm quýnh lên, lật đật mang giày đã đụng phải chỗ bị thương đành than nhẹ kêu đau.


“Cô làm sao vậy?” Người tiến vào là Tô Quân bắt gặp vẻ mặt chịu đựng của cô, liền hỏi thăm.


“Tôi không sao, bụng có chút không thoải mái, ngồi một chút là không sao nữa !” Mạc Oánh vừa nói vừa đứng lên, chân mới vừa bước được một bước, đã loạng choạng, thiếu chút nữa vồ ếch, đúng lúc bên hông có vòng tay rắn chắc ôm lại.


“Chân cô thế nào?” Dường như anh đã phát hiện, nhìn chằm chằm chân phải của cô.


“Tôi. . . . . . Thật. . . . . . Không có việc gì. . . . . .” Mạc Oánh đau đến không nói ra lời.


Tô Quân đỡ cô ngồi lên ghế, kế đó tháo giày cô ra!


“Không cần!”


Nhìn anh một cái, muốn rút chân lại nhưng đã không kịp.


Mùi máu nồng nặc lan ra từ đôi giày, bản thân cô vừa ngửi cũng muốn choáng váng.


“Tại sao lại như vậy?” Anh cau mày.


“Trong giày có thủy tinh. . . . . .” Mạc Oánh cố chịu đựng tính mang giày lại, thế nhưng anh lại đè tay cô: “Vết thương không xử lý sẽ nhiễm trùng .”


“Còn chưa diễn xong! Tôi không sao, khi nào quay phim xong sẽ xử lý sau, không có việc gì.”