MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChồng của bạn thân tôi lại là người đàn ông tôi từng ngủ cùngChương 2: Tôi không có tiền, tôi đã bị gia đình anh rút sạch rồi

Chồng của bạn thân tôi lại là người đàn ông tôi từng ngủ cùng

Chương 2: Tôi không có tiền, tôi đã bị gia đình anh rút sạch rồi

1,371 từ · ~7 phút đọc

Thư Tâm tắm xong thay quần áo, lúc này mới thấy người đàn ông đang đứng ở phòng khách, trên người mặc áo vận động bó sát người, cơ bắp cuồn cuộn bị siết chặt, trán vẫn lấm tấm mồ hôi cả người toát ra hơi thở nam tính.

” …Xin chào..tôi là Thư Tâm, bạn học của Tống Văn”

“Tôi biết…xin chào…tôi tên là Lăng Thiệu”.

Không khí hiện tại có chút xấu hổ.

Thư Tâm cúi đầu nói ” Tôi xong rồi…anh dùng toilet đi”. Người đàn ông gật đầu và đi vào.

Không lâu sau, từ bên trong truyền đến tí tách tiếng nước tiểu, không biết anh đã kìm nén bao lâu.

Thư Tâm ở bên ngoài nghe thấy âm thanh kia mặt đỏ tai hồng, qua một hồi lâu mới kết thúc.

Người đàn ông vào phòng ngủ, lấy một chiếc quần đùi, dường như nghĩ về điều gì đó, anh ta quay lại cầm thêm áo phông, lúc này mới vào toilet.

Thư Tâm cúi đầu làm bộ như không nhìn thấy, vào bếp lấy đồ ăn sẵn có rất nhiều trong tủ lạnh, phần lớn đều hâm nóng là có thể ăn, còn có một ít sủi cảo đông lạnh.

Cô trước tiên vo gạo rồi bỏ vào nồi cơm trên kệ.

Theo sau chuẩn bị đi mua một ít rau dưa, sau khi nghĩ lại thì không có chìa khóa.

Cô liền đi vài bước đến cửa toilet nói với anh ” Cái kia….tôi muốn xuống siêu thị dưới lầu mua ít đồ”.

Người đàn ông đã cởi sạch quần áo, trên người chỉ còn lại một cái quần lót, anh mở cửa ra.

Ánh mắt của cô rơi vào vùng ngực rắn chắc của anh, sau một lúc dừng lại, cô có chút thất thố nhìn ra chỗ khác “…tôi nói….tôi đi xuống lầu một lát”.

“Ân” Người đàn ông gật đầu, sau đó chỉ ra bên ngoài ” Chìa khóa ở trên tủ giày”

” Được, cảm ơn” . Thư Tâm cúi đầu cảm ơn rồi vội vàng bước ra ngoài, nhưng cô không ngừng nghĩ tới côn thịt to lớn bọc trong quần lót nặng trĩu thành một đùm.

Làm thế nào mà có thể to như vậy được…..

Thư Tâm mua một ít đồ dưới siêu thị, khi lên lầu, người đàn ông vẫn còn đang tắm.

Cô bắt đầu vào bếp nấu ăn. Dự định ngày mai sẽ làm món gì đó để Tống Văn mang đi làm, dù sao cô cũng ở nhà cô ấy coi như đáp lễ vậy.

Sau khi nấu xong hai món, cô quay đầu lại thấy người đàn ông không biết từ khi nào đứng đằng sau lưng nhìn chằm chằm vào cô.

Cô quẫn bách nhìn anh nở nụ cười một cách ngượng ngùng ” Xin lỗi….tôi tự ý sử dụng…. nhà bếp”.

” Không có gì!” anh cầm lấy khăn xoa xoa tóc ” Cứ tự nhiên đi” .

Anh ta trông rất nam tính. Đường nét khuôn mặt rắn rỏi, làn da hơi ngăm đen, kết hợp lại tổng thể lộ ra vài phần đẹp trai đến không ngờ.

Thanh âm rất dễ nghe, tiếng phổ thông nói thực chuẩn.

Thư Tâm không thể không nghĩ đến chồng mình, người đàn ông trung thực thật thà, thấy phụ nữ chỉ biết ngại ngùng, nói tiếng phổ thông thì lúng túng, ưu điểm lớn nhất là có lòng hiếu thảo.

Cô mím môi, ngăn những dòng suy nghĩ của chính mình.

Sau khi các món ăn được dọn ra, cô mới nhớ tới hỏi anh ” Anh không ăn cùng sao?”

Người đàn ông nhìn đồ ăn trong tay cô ” Đủ ăn chứ?”

Thư Tâm có chút kinh ngạc ” Anh ăn rất nhiều sao?”

Lăng Thiệu lộ ra một nụ cười ” Tôi rất đói bụng, còn ăn cơm rất nhiều”

Cô nhìn lại hỏi ” Vậy anh có muốn ăn gì nữa không? Tôi làm cho anh”

Lăng Thiệu lần đầu tiên nghe thấy một người phụ nữ nói điều này với anh.

Mấy năm hai vợ chồng kết hôn, Tống Văn chưa từng nấu nướng, huống chi là đứng bếp nấu ăn cho anh.

” Gì cũng được!” Lăng Thiệu liếc nhìn cô một cái.

Theo như Tống Văn nói, có một người phụ nữ kết hôn được 4- 5 năm, xuất phát từ một tỉnh nghèo sẽ tới ở đây.

Anh nghĩ rằng anh sẽ nhìn thấy một người phụ nữ nhà quê.

Không ngờ, người phụ nữ này lớn lên cũng không tệ lắm, làn da trắng như tuyết, đôi mắt thật đẹp, hàm răng đều tăm tắp, cười rộ lên nơi khóe miệng có má lúm đồng tiền.

Vừa rồi nhìn thoáng qua ở trong phòng tắm, anh chỉ thấy bộ ngực cao ngất, tròn trịa của cô, giờ phút này anh mới chú ý tới cô có khí chất không tồi, cơ bản không giống người lớn lên từ cái nơi nghèo khổ kia.

Mái tóc đen được búi cao sau đầu, lộ ra phần cổ thon dài trắng nõn.

Cô ăn mặc tương đối bảo thủ, váy dài cho tới cẳng chân. Lộ ra mắt cá chân mảnh mai tinh tế và đẹp mắt. Mang dép lê lộ ra một ngón chân, bàn chân trắng nõn phát sáng ở dưới làm váy.

” Anh ăn trước đi” Cô dọn cơm lên bàn, rồi bắt đầu vào bếp xào rau.

Động tác xào rau thuần thục khéo léo, sau đó cho ra đĩa.

Chiếc đĩa để trên kệ tủ, cô kiễng chân lên để lấy, vừa chạm ngón tay tới, phía sau dán lên một cơ thể nóng bỏng.

Cô rùng mình sợ hãi đột ngột xoay người, vừa vặn người đàn ông cúi đầu nhìn cô.

Anh cầm đĩa trong tay, lùi lại hai bước, đưa đĩa cho cô.

Thư Tâm xấu hổ lúng túng nói ” … cảm ơn”.

Hù chết cô.

Bàn tay cầm xẻng khẽ run, tim đập mạnh mẽ, sống lưng như có dòng điện chạy qua.

Người đàn ông đã ngồi vào bàn bắt đầu ăn.

Thư Tâm rót cho anh một cốc nước. Sau khi nấu xong món cuối cùng, lúc này cô mới xới cơm ngồi đối diện với anh, mà ăn.

Bàn ăn rất yên tĩnh, anh ăn tốc độ thực nhanh, còn ăn rất nhiều, ăn xong nhìn Thư Tâm nói ” Rất ngon…cám ơn”.

” Không có gì!” . Thư Tâm cúi đầu lo dùng bữa, không dám nhìn anh.

Cô luôn cảm thấy vị trí của eo rất nóng , phảng phất giống như nơi đó vừa mới bị anh chạm vào.

Sau bữa ăn, cô đi rửa bát, còn anh vào phòng ngủ.

Thư Tâm cảm thấy nhẹ nhõm.

Rửa bát xong, cô lên phòng khóa trái cửa. Rồi lấy điện thoại di động ra, thấy có bốn năm cuộc gọi nhỡ đều là của chồng cô, Lý Đức Hải.

Cô trở về giao diện Wechat.

Lý Đức Hải trực tiếp gọi điện tới ” Sao lâu như vậy không nghe máy?”

“Có chuyện gì vậy?” Thư Tâm khẩu khí không tốt lắm.

So với những người đàn ông bên ngoài, chồng của mình không được gì cả.

” Chuyển cho anh một ít tiền” Giọng nói của Lý Đức Hải có chút mệt mỏi ” Anh dùng hết rồi”.

Thư Tâm cố gắng không làm cho mình phát cáu, bình tĩnh nói ” Em cũng không có tiền”.

“Em trong thẻ không phải còn có 4000 tệ sao ” Lý Đức Hải hỏi ” Thế nào lại bảo không có tiền?”

” Lý Đức Hải, đó là tiền của tôi , anh cần tiền cho ba mẹ anh thì tiêu tiền của anh đi”. Thư Tâm hít sâu một hơi ” Từ khi kết hôn với tôi đến giờ, nhà anh cho tôi mấy đồng? Vì cái gì mỗi lần đều muốn dùng tiền của tôi? Tiền của tôi đâu phải trên trời rơi xuống? Bản thân tôi không cần tiêu xài ư! ?”

” Có chuyện gì với em vậy?” Thấy cô tức giận giọng điệu anh ta dịu đi ” Bố mẹ bị bệnh anh không thể để mặc kệ!”

Thư Tâm rơm rớm nước mắt, cô nén không khóc thành tiếng ” Tôi không có tiền, tôi đã bị gia đình anh rút sạch rồi”.

Cô cúp điện thoại, suy nghĩ một hồi cũng cảm thấy chưa hết giận trực tiếp khoá máy.

Rồi nằm xuống không tiếng động mà khóc lên.