MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcChương 1201

Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc Hắc

Chương 1201

536 từ · ~3 phút đọc

Chương 1201 Nguyễn Khánh Linh thở hổn hển đẩy anh ra: “Em… Để em nghe điện thoại đã…” Phạm Nhật Minh bị cô đẩy ra mặt xị xuống, anh nhìn cô nghe điện thoại. Anh phải xem là tên rảnh háng nào dám không sợ chết nửa đêm gọi điện thoại cho cô. Nguyễn Khánh Linh vừa nghe điện thoại thì sắc mặt đã biến đổi, cô hỏi lại một lần nữa: “Anh nói gì?” Cô nghe xong ngay lập tức ngắt máy nhìn Phạm Nhật Minh vẻ mặt nặng nề nói: “Nguyễn Khánh Nga bị bắt vào sở cảnh sát rồi.” … Phạm Nhật Minh lái xe đưa Nguyễn Khánh Linh tới sở cảnh sát. Trên đường đi, Nguyễn Khánh Linh nói với anh chuyện của Khánh Nga. “Vừa nãy cảnh sát nói với em là cô ta giết chồng mình, Trình Nam.” “Sao lại thế?” Phạm Nhật Minh hỏi. “Cảnh sát bảo em tới thì họ sẽ nói rõ, chứ giờ em cũng không biết tình hình như nào nữa.” Khánh Linh nói xong cảm thấy trong lòng rất phức tạp. Cô không nghĩ tới Khánh Nga sẽ làm ra mấy chuyện như thế này, mặc dù chồng cô ta không phải đồ vật thì cũng không tới mức giết anh ta chứ? Rõ ràng đó là một mạng người mà… Nội tâm Khánh Linh nói với cô Khánh Nga gan bé không thể nào có ý định giết người, chuyện này chắc chắn là có nguyên nhân khác. Trên đường đi Khánh Linh nghĩ loạn hết lên. Cô không chỉ nghĩ tới việc của Khánh Nga mà còn nghĩ cả việc báo cho bà nội chuyện này thì bà sẽ tức giận, lúc đó bệnh tình của bà sẽ nghiêm trọng hơn mất. Cô nghĩ mọi biện pháp để bà nội không biết chuyện này. Phạm Nhật Minh nhìn thấy cô suy nghĩ không yên thì anh yên lặng nhấn giữ chân ga để xe chạy nhanh hơn. Sau khi hai người tới đồn thì được một người cảnh sát cao to dẫn đường. Chỉ là người cảnh sát kia luôn cứ nhìn chằm chằm vào người Khánh Linh. “Khánh Linh, cô tới rồi.” “David, có chuyện gì xảy ra thế?” Thì ra cảnh sát phụ trách vụ án này là bạn học cấp hai của Khánh Linh, trước đây hai người có quan hệ không tệ cho nên anh ta thông báo cho Khánh Linh trước. “Việc này…” David vừa nói vừa nhìn Phạm Nhật Minh, anh do dự nói: “Khánh Linh, việc này liên quan tới quyền riêng tư của nghi phạm, chỉ có người thân mới nghe được thôi.” Nghe thế Khánh Linh hiểu ý của anh ta ngay. Cô nghiêng đầu nói với Phạm Nhật Minh: “Em vào nói chuyện cùng anh ta một chút anh ở trong xe chờ em nhé?” Sắc mặt Phạm Nhật Minh không tốt tí nào nhìn thế thôi đủ để đoán câu trả lời cũng không hay. Nhưng mà anh không nói gì. Thấy thế Khánh Linh lắc nhẹ tay anh, giọng nói mềm mại nhỏ nhẹ dỗ dành, làm nũng nói: “Anh vào xe trước đi nhé, xong việc em ra ngay.”