MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcChương 1963

Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc Hắc

Chương 1963

380 từ · ~2 phút đọc

Chương 1963

Cô vừa nói xong, rất nhanh lại chuyển chủ đề: “Hai người tại sao sớm như vậy đã qua đây rồi?”

Lúc này, Giang Đức nói một câu: “Cũng không tính là sớm nữa rồi”

Vậy sao?

Nguyễn Khánh Linh mở điện thoại ra xem, cô trong chốc lát kinh ngạc, hiện tại sắp sửa đến buổi trưa rồi, cũng khó trách, bọn họ Mia sẽ đến đây, vì vậy, dáng vẻ cô nằm ngủ trong lòng người đàn ông, bị tất cả những người đi đường lui tới đây nhìn thấy hết rồi phải không?

Vừa tưởng tượng ra, hai má của cô liền nóng gấp đôi, mím môi không dám nói nữa.

Lúc này, Phạm Nhật Minh nhìn ra được sự xấu hổ và ngại ngùng của cô nhóc.

Anh giơ bàn tay to lớn lên, trực tiếp nói với Mia và Giang Đức: “Hai người không phải đến thăm ông ấy sao? Có thể vào được rồi”

Nghe vậy, hai người liền biết ý vị này là muốn đuổi người đi.

Bọn họ cũng biết điều, không nói thêm gì nữa, Giang Đức dấn Mia trực tiếp bước vào phòng bệnh.

Đợi sau khi hai người đi, Nguyễn Khánh Linh lúc này mới hướng tầm mắt lên người Phạm Nhật Minh một lần nữa. Nói thật, nếu như không phải vì hiện tại Phạm Nhật Minh nhìn có vẻ khá tiều tụy, Nguyễn Khánh Linh đã trực tiếp chất vấn anh rồi, tại sao trời sáng rồi lại không gọi mình 

dậy.

Nhưng mà, Nguyễn Khánh Linh đối mặt với bộ dạng này của Phạm Nhật Minh, những lời muốn chất vấn không nỡ nói ra.

Giọng nói của cô mềm mại êm dịu, lại mang theo vài phần oán trách không rõ ràng: “Tại sao vừa nãy anh không gọi em dậy? Đã muộn như này Phạm Nhật Minh thấy dáng vẻ của cô, liền không nhịn được muốn nhéo má của cô, còn muốn hôn cô.

Nhưng mà, e ngại đây là ở bên ngoài, nếu như anh thật sự làm như vậy, chỉ sợ rằng cô gái này sẽ xấu hổ đến mức. không quan tâm anh luôn.

Vì vậy, Phạm Nhật Minh vẫn khống chế bản thân, anh nói: “Anh muốn để em ngủ thêm một chút, người đi qua chỗ này cũng không nhiều”