MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCHÚ À CƯNG CHIỀU TÔI NHÉChương 1279

CHÚ À CƯNG CHIỀU TÔI NHÉ

Chương 1279

617 từ · ~4 phút đọc

Chương 1279   Đàn Thiên Hương đã hiểu. Khóe miệng cô ta cong lên thoáng hiện một tia cười khổ, nói: “Tôi đã hiểu lầm cô”   “Thật ra tôi rất thích ảnh hậu Đàm cô… nên mới muốn thân với cô.   Không phải vì gặp được cô, đồng cảm với cô, mà vì cảm thấy cô rất giỏi… Lớn lên dễ coi, cũng rất xinh đẹp… Tuy đã trải qua rất nhiều chuyện không hay, nhưng vẫn sống rất kiên cường trong thế giới này”   Đàn Thiên Hương hốc mắt hơi đau xót nói: “Tôi trách lầm cô rồi, Tô Noãn Tâm… tôi xin lỗi cô, cũng cảm kích những chuyện cô làm vì tôi”   Tô Noãn Tâm bu môi nói: “Không cần đâu. Tôi làm gì cũng không phải để người khác cảm kích tôi… Ảnh hậu Đàm, chúng ta về thôi, hy vọng sau này cô và Phí Dương mãi mãi yêu thương nhau như thế, mau chóng bước ra từ trong những ác mộng từng trải qua… Đời người, phải hướng về phía trước”   “Ừ… tôi biết rồi, nhưng vẫn rất cảm kích hai người”   Lệ Minh Viễn gật đầu nói: “Về đi”   Không còn gì để nói.   Cô nhóc đã chịu oan, có nói gì cũng vô ích.   Duy chỉ mong cô ta có thể nhớ lâu, vậy là đủ.   Phí Dương gật đầu nói: “Làm phiền rồi…”   Nói xong thì dắt theo Đàn Thiên Hương đang có hơi lơ đễnh quay người rời đi.   Đàn Thiên Hương lại đột nhiên quay đầu nói: “Dương Trọng Lâm sẽ ác có ác báo thật sao?”   Lệ Minh Viễn thản nhiên nói: “Gã ta sẽ ngồi tù”   “Chỉ ngồi tù thôi sao?”   “Tội danh đó không thể phán tử hình… Nhưng..” Trong mắt Lệ Minh ‘Viễn thoáng hiện một tia sáng tàn nhẫn: “Gã ta vào trong nhà giam cũng không sống nổi”   Da đầu Đàn Thiên Hương không khỏi tê dại, vội thu lại ánh mắt, gật đầu nói: “Cô Tô, tôi sẽ cố gắng làm việc… kiếm tiền cho cô”   Nhắn tới Lâm Trọng Dương, đáy lòng Tô Noãn Tâm không khỏi dao động, nói: “Cô chăm sóc bản thân cho tốt, quan trọng hơn… đúng rồi, phải trả hết tiền nhà đấy, rõ chưa? Nếu không đủ tiền, cô có thể nói với giáo viên của tôi, phòng làm việc có thể trả trước cho cô,… cô cũng không cần lo lắng phát triển trong tương lai. Ông chú nói giải trí Đỉnh Phong sẽ được studio Noãn Tâm mua lại… Bên mà cô ký hợp đồng vẫn là công ty lớn, sẽ không thiếu tài nguyên. Công ty của tôi cũng sẽ không xảy ra chuyện không tốt… Tôi và Ngô Thu đã nói, nghệ sĩ mà công ty ký hợp đồng nhất định phải là người sạch sẽ,.. không gây chuyện”   Đáy lòng Đàn Thiên Hương không khỏi có hơi buồn.   Cô gái Cảm giác đã mất hết thể diện.   Cô ta cúi thấp đầu đứng ở đó nói: “Cám ơn cô… đủ tiền rồi”   “Ừ, đi đường cẩn thận”   Lần này hai người đi thật.   Lệ Minh cười như không cười nhìn Tô Noãn Tâm nói: “Chiêu này học ai đấy, hả?”   Tô Noãn Tâm vẻ mặt không biết gì nói: “Hả? Chiêu gì?”   Được.   Không uổng phí nhìn cô với con mắt khác.   Cô nhóc thật ngốc, thật lương thiện.   Có lòng tốt vậy không phải vì để trong lòng người ta nảy sinh cảm giác hổ thẹn, trong lòng không yên, mà là… thật sự mong muốn người ta tốt.   Lệ Minh Viễn giơ một tay lên, vỗ đầu cô nói: “Không có gì, buồn ngủ rồi hả?”