MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChú Nuôi, Xin Tha Cho Em - Ân Thiên NgọcChương 23: Em gan lắm, dám đi ăn với trai sao

Chú Nuôi, Xin Tha Cho Em - Ân Thiên Ngọc

Chương 23: Em gan lắm, dám đi ăn với trai sao

558 từ · ~3 phút đọc

Cô ngạc nhiên giật mình, Âu Dương Chính Thiêm đẩy cô vào trong tiện tay khoá cửa lại, ép Ân Thiên Ngọc vào trong tường, anh áp sát mặt vào cô, hơi thở nóng ấm phả vào mặt Thiên Ngọc khiến cô rợn người, cô cảm nhận được chú mình đang rất tức giận. 

- C-chú sao lại...ở đây, đây.. là nhà vệ sinh nữ... đó 

Vì run sợ cô nói năng cũng không rành mạch, cô chỉ muốn thoát khỏi anh mà thôi, có nói chuyện cũng không cần đứng tư thế này chứ. 

- Em gan lắm, dám đi ăn với trai sao 

Chú xưng hô gì thế kia, sao lại xưng em với cô, đầu cô nổ bong bóng, cô thấy chú không đơn thuần xem cô là cháu nữa rồi, cô thầm nuốt nước bọt một cái. 

- C-chú buồng cháu ra, đừng xưng hô kiểu đó, con là cháu chú. 

Âu Dương Chính Thiêm nâng cầm cố lên, ánh mắt xoáy vào bên trong cô như muốn nuốt trọn con tim nhỏ bé của cô, anh ghé vào tai Ân Thiên Ngọc phả một hơi vào vành tai, vì tai là nơi nhạy cảm nên cô rùng mình, tay chân mềm nhũn. 

- Ngọc, tôi không xem em là cháu tôi, em hiểu ý tôi chứ 

Ân Thiên Ngọc gào thét trong lòng, cái gì mà không xem, cái gì mà kêu em, cô nổi da gà chết đi được, có nghiêng mặt qua tránh né anh, nói: 

- Con không hiểu, con với chú là chú cháu là người thân. 

Âu Dương Chính Thiêm liếm nhẹ vào vành tai cô, Ân Thiên Ngọc giật mình đẩy anh ra nhưng sau đó hai tay đã bị anh ghì chặt lên đỉnh đầu. 

- Khi nào em làm vợ của anh thì mới tính là người thân. 

Ân Thiên Ngọc bắt đầu sợ, chú trước mặt mình không còn là chủ dịu dàng ôn nhu nữa rồi, người trước mắt đối với cô bây giờ rất xa lạ, khuôn mặt lạnh tanh, bên tại thì đỏ lên vì tức giận. 

- Không, chú và con như trước không phải rất tốt... 

Chưa để cô nói xong Âu Dương Chính Thiêm đã hôn lên đôi môi của cô, bây giờ anh mất kiểm soát khi thấy cháu gái mình cười nói với người khác giới, anh không đợi cô đủ mười tám được nữa, bây giờ đã có người mắm me cô rồi, anh không bỏ qua được. 

Sự tức giận lấn át lý trí, anh điên cuồng hôn lấy môi cô, đầu lưỡi dễ dàng tách khuôn miệng cô ra chiếm lấy đầu lưỡi mà khuấy đảo liên tục, nụ hôn mạnh bạo làm Ân Thiên Ngọc khó thở, cô cố gắng vùng vẫy thoát khỏi anh, bàn tay anh thò vào ngực cô mà xoa nắn, Ân Thiên Ngọc cắn lưỡi anh đến bật máu. 

Bị đau Âu Dương Chính Thiêm buông ra, Ân Thiên Ngọc lúc này khóc thút thít, uất ức, giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, mũi đã đỏ ửng, anh nhận ra mình đã làm tổn thương CÔ. 

Anh vội vàng lấy tay lau nước mắt cho Ân Thiên Ngọc, toàn thân cô xụi lơ mặc cho anh lau nước mắt. 

- Anh xin lỗi