MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChưa Bao GiờChương 4

Chưa Bao Giờ

Chương 4

845 từ

Mộc Ly hí hửng làm bánh trong bếp, đó là sở thích khi rảnh rỗi của cô. Cô tỉ mỉ trang trí từng viên kẹo chocolate lên chiếc bánh cupcake xinh xắn của mình.


Hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thời tiết hôm nay đẹp quá. Bỗng chốc Mộc Ly muốn đi thăm mẹ, cũng khá lâu rồi cô chưa ngồi tâm sự với mẹ. Trong lòng vốn dĩ có khá nhiều phiền muộn, cô cũng muốn nói với mẹ mình.


Bánh chuẩn bị xong rồi, bây giờ có hoa nữa là hoàn hảo.


Mộc Ly bước ra sân sau của Mộc gia, nơi trồng nhiều hoa nhất trong thành phố. Mẹ cô yêu nhất là hoa hồng trắng, đó là lý do vì sao ba cô luôn tìm cách duy trì nhiều hoa hồng trắng sau vườn nhiều nhất có thể. Cô lựa chọn tỉ mỉ những bông hoa xinh đẹp nhất, tâm trạng dễ chịu hơn rất nhiều.


Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi. Nhìn chiến lợi phẩm trên bàn, Mộc Ly cảm thấy khá tâm đắc.


Mộc Ly hỏi một người giúp việc


Mộc Ly: “Lão gia đâu rồi?”


“Dạ. Lão gia với cậu Kai ở trong phòng tập bắn”


Cô cười


Ra vẻ bí mật.


……


Đoàng đoàng đoàng


Tiếng súng liên thanh vang lên trong phòng tập.


Mộc Ly vỗ tay bồm bộp, ra vẻ tán thưởng


Mộc Ly: “Tài nghệ bắn súng của Mộc lão gia đúng là khó ai bì kịp”


Vừa nói vừa cười cười


Biết bị con gái chọc ghẹo, Mộc Khải đánh yêu vào trán cô.


Mộc Khải: “Ta già rồi…nói về kĩ thuật không ai sánh bằng thì phải nói đến Kai đây”


Kai cũng hùa theo Mộc Ly châm chọc


Kai: “Lão gia…ông quá khiêm tốn rồi”


Câu nói của Kai khiến Mộc lão gia vui vẻ hơn hẳn.


Kai: “Mộc Ly…em có muốn thử không?”


Cô lắc đầu


Mộc Ly: “Em không muốn múa rìu qua mắt thợ đâu”


Mộc lão gia chêm vào


Mộc Ly: “Con gái, đấu với Kai một trận đi. Đừng làm ba mất mặt”


Cô cười


Mộc Ly: “Được thôi…lâu rồi không dùng súng. Sư huynh…nương tay nương tay”


Kai cười lớn rất sảng khoái.


Mộc Ly đeo kính với tai nghe bảo hộ vào


Trận đấu bắt đầu


Cô lâu rồi không dùng súng nên đôi lúc vẫn trở tay không kịp. Tiếng súng vang lên rầm trời, càng bắn càng hăng, không hổ danh là con gái cưng của Mộc Khải. Tâm trạng cô giãn ra nhiều, bao nhiêu phiền muộn cũng theo tiếng súng mà trôi đi hết.


Kai bắn nhanh như chớp, đôi lúc cũng liếc mắt qua nhìn cô. Phong cách bắn súng của cô vẫn vậy, vẫn chậm rãi, chắc thắng, nhưng lại luôn cố tình không bắn vào chỗ chết của đối phương, rất giống Mộc lão gia, rất nhân từ.


Trận đấu kết thúc


Mộc Ly tháo tai nghe ra cười tươi roi rói


Mộc Khải: “8/10. Hoàn hảo”


Ông vừa nói vừa vỗ tay tán thưởng


Kai vẫn giữ vững phong độ 10/10


Mộc Ly: “Cám ơn sư huynh đã nương tay”


Kai nhìn vào chiếc vòng cậu tặng sáng lấp lánh trên tay của cô, đột nhiên thấy rất ấm áp. Cậu nở nụ cười ngọt ngào nhìn cô.


Mộc Ly: “Ba…con muốn ra mộ mẹ”


Mộc Khải lại cười, nhưng nụ cười có vương chút ưu phiền. Vợ ông mất đã lâu, nhưng ông chưa bao giờ thôi nhớ thương bà.


Kai: “Để anh đưa em đi”


Cô cười tinh nghịch


Mộc Ly: “Không được. Em có chuyện riêng muốn nói với mẹ”


Nói rồi chạy nhanh vào nhà


Cậu nhìn theo bóng cô mãi, sau đó tự cười thầm


“Cute…”


…………..


Cô bài trí mấy chiếc bánh xuống một cách tươm tất, sau đó bắt đầu cắm hoa vào bình sứ.


“Mẹ…con tới rồi đây. Mẹ khoẻ không?”


Đôi tay nhỏ hí hoáy dọn dẹp cỏ xung quanh


“Hai năm rồi nhỉ…không dài nhưng cũng chẳng ngắn. Con vẫn chưa tìm được phương hướng mẹ à”


Cô ngồi xuống kế bên, ngắm nhìn tấm hình của mẹ. Sau đó thì lặng lẽ dựa đầu vào ngôi mộ, như để mẹ ôm ấp, vỗ về cô một chút.


Mộc Ly im lặng hồi lâu, lắng nghe tiếng gió thổi rì rào, ngửi mùi cỏ non hoà quyện vào gió. Mọi thứ thật sự rất yên bình.


“Con về nha”


Cô đứng dậy chào mẹ.


Nãy giờ cô đi cũng lâu rồi, nếu không mau trở về, chắc chắn sẽ khiến ba và Kai lo lắng.


Mà khoan đã


Hướng xuống bãi đỗ xe là bên phải hay bên trái


Cô tự vỗ đầu mình, tự trách cái bệnh mù đường sao chữa hoài không hết


Thôi


Quyết định đi bên phải


Sau khi đi lòng vòng qua mấy con đường, lên xuống khoảng chừng bốn năm nấc thang, con đường mỗi lúc một lạ.


Cô chính thức xác nhận


Mình bị lạc đường.


….