Lâm Trí Ngôn gõ nhẹ lên mặt bàn: “Hai người đủ rồi đấy, chưa đợi món lên, chúng tôi đã no căng rồi.”
Trần Lạc Đồng phụ họa: “Đúng đúng.”
Trần Vũ Hành liếc nhìn cậu, biểu cảm "tiểu gia thích rải cẩu lương".
Lâm Trí Ngôn: “Ừ được rồi, anh thích rải thì rải.”
Trần Lạc Đồng ôm lấy cánh tay Lâm Trí Ngôn, ngón tay đan vào kẽ tay cậu ấy, khẽ ngẩng cằm: “Chúng mình cũng rải, ai sợ ai.”
Thứ ham muốn chiến thắng kỳ lạ.
Sau khi món ăn lên, Trần Lạc Đồng lại gọi thêm vài chai bia, nói là để tăng thêm không khí.
Mọi người ăn uống rất hòa hợp.
Sau bữa ăn, Trần Lạc Đồng đề nghị mọi người đi hát, vui vẻ thêm chút.
Lâm Trí Ngôn ngăn cô ấy lại, nói đã đặt vé xem phim, muốn cùng Trần Lạc Đồng qua thế giới hai người.
Vậy là hai người họ rời khỏi chúng tôi.
Tôi ngẩng đầu hỏi Trần Vũ Hành: “Trần Vũ Hành, vậy bây giờ chúng ta làm gì?”
Cậu ấy liếc nhìn tôi, rồi kéo tôi vào lòng, giọng nhẹ nhàng: “Chúng ta cũng qua thế giới hai người.”
Tôi hơi nghiêng đầu: “Ừm? Chúng ta cũng đi xem phim à?”
“Không xem phim, làm chuyện khác.”
Nói xong, cậu ấy bắt một chiếc taxi.
Tôi uống chút rượu, đầu óc hơi choáng váng, trong xe dựa vào vai Trần Vũ Hành.
“Sao vậy?” Cậu hỏi.
Tôi mềm nhũn nói: “Không sao, hơi chóng mặt thôi.”
Xuống xe, Trần Vũ Hành đỡ tôi vào căn hộ, đặt tôi lên sofa, quỳ xuống gọi tên tôi:
“Từ Lộc Lộc, say rồi à?”
Tôi ngẩn người một giây, lắc đầu: “Chắc là không.”
Hôm nay cậu không đội mũ, tóc đen mềm mại rủ xuống trán, tôi không hiểu sao lại đưa tay lên vuốt nhẹ.
Cậu đột nhiên nắm lấy tay tôi, giữ chặt trong lòng bàn tay, ánh mắt thẳng thắn nhìn tôi:
“Từ Lộc Lộc, anh là ai?”
Tôi thành thật trả lời: “Trần Vũ Hành mà.”
Cậu ấy lại hỏi: “Trần Vũ Hành là ai?”
“Trần Vũ Hành là anh.”
Cổ họng cậu động nhẹ: “Trần Vũ Hành là bạn trai của em.”
Tôi gật đầu: “Đúng, cậu là bạn trai của em.”
Nói xong câu này, cậu đột nhiên lao tới hôn tôi.
Tôi không kịp phản ứng, hơi thở bị cướp mất, sau mấy giây mới từ từ nhắm mắt lại.
Không biết bao lâu sau, mặt tôi đỏ bừng, tim đập thình thịch, vẫn không thể bình tĩnh lại.
Tôi nuốt nước bọt, nghiêm túc nhìn thẳng vào Trần Vũ Hành: “Trần Vũ Hành!”
“Ừm?”
“Em thích anhh rồi.”
Ánh mắt Trần Vũ Hành sáng lên, lại hôn tôi lần nữa.
Sau đó, tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy, nghe cậu ấy hỏi khẽ: “Từ Lộc Lộc, em có nhớ anh không?”
“Ừm?”
“Trường trung học Giang Tân, góc nhỏ tầng một, em từng trốn ở đó nhìn trộm anh.”
Tôi ?
“Em nhìn trộm…” Tôi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nuốt lại câu nói.
Rồi nói: “Hình như hồi cấp ba em từng vào cái phòng nhỏ đó…”
Lúc đó là do quần áo tôi ướt, vào đó thay đồ, vừa thay xong thì nghe thấy ai đó đến, vội vàng trốn vào đống đồ linh tinh, rồi thấy mấy cậu trai đang thay đồ bên ngoài.
“Anh ở trong số đó?” Tôi dừng lại, nhỏ giọng nói: “Lúc đó em không đeo kính, chẳng nhìn thấy gì cả.”
“Sau đó em ở một ngõ hẻm thấy một cậu trai bị thương, mua thuốc cho cậu ấy, đặt xa xa trên đất.”
Tôi ngẩn người, mở to mắt: “Cậu trai đó cũng là anh à?”
Cậu gật đầu: “Ừm.”
“Em nhớ lúc đó tôi thấy một cậu trai mặc đồng phục cùng trường, cúi đầu ngồi trên đất, quần áo, tay đều dính máu, em liền mua ít thuốc, lại sợ không dám lại gần, liền đặt thuốc xa xa trên đất, rồi nói…”
“Bạn ơi, tơs thấy bạn chảy nhiều máu quá, thuốc này cho bạn.”
Tôi và cậu đồng thanh.
Tôi không thể tin nổi: “Thật sự là anh à!”
Trần Vũ Hành gật đầu: “Ừm, là anh.”
“Vậy lúc đó anh đã thích em rồi?” Tôi hỏi.
“Trước đây anh không có ý định yêu đương.” Cậu dừng lại: “Hôm đó trên sân bóng, anh nhận ra em, tưởng em thích anh, không biết vì lý do gì, anh liền hôn em, sau đó anh đi tìm em, em nói với anh tình thư không phải êm viết, gọi Trần Lạc Đồng đến, lúc đó anh đã đoán ra tình thư không phải em viết rồi, nhưng trong lòng lại không muốn thừa nhận.”
“Lúc đó, anh đột nhiên nghĩ, sau này em sẽ có bạn trai, bạn trai cũng sẽ hôn em, anh liền nghĩ, tại sao anh không thể thật sự trở thành bạn trai của em?”
“Anh không biết mình thích em từ khi nào, nhưng bây giờ tiểu gia thích em, Từ Lộc Lộc, em nghe thấy chưa?”
Tôi nhìn Trần Vũ Hành, nhìn cậu từng chữ rõ ràng tỏ tình với tôi, giọng nói của cậu lượn lờ trong tim tôi, rồi đáp xuống.
Tay tôi nắm chặt, lộ ra sự xao động trong lòng, mở miệng: “Nghe… nghe thấy rồi…”
“Từ Lộc Lộc, anh là bạn trai của em!”
Tôi gật đầu: “Ừm, anh là bạn trai của em.”
“Vậy em hôn bạn trai của em đi.”
Giọng cậu không tự chủ nhẹ đi, trong căn hộ càng thêm quyến rũ.
“Ừm...”
Lần này, tôi chủ động hôn cậu!