Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nơi ngã tư đèn tín hiệu, An trở về căn phòng của mình khi bầu trời đã chuyển sang màu mỡ gà nhạt thếch. Anh ngủ một giấc không sâu, chập chờn giữa những tiếng động cơ xe máy gầm rú dưới đường và tiếng rao xôi sáng lạc lõng. Đến khi hoàng hôn buông xuống, An lại bắt đầu quy trình của mình: phục chế những chiếc đồng hồ ban ngày để đổi lấy sự tự do ban đêm.
Đêm nay, sương mù buông xuống sớm hơn thường lệ. Thành phố trông như một bức tranh thủy mặc bị nhòe nước. An bước ra khỏi nhà vào lúc một giờ sáng. Cái lạnh tràn vào phổi, mang theo mùi nồng nặc của nhựa đường ẩm ướt và hương hoa sữa cuối mùa tàn lụi.
Anh không đi về phía công viên như mọi khi mà rẽ vào khu phố cũ, nơi có những dãy nhà hình ống san sát, tường vôi bong tróc lộ ra lớp gạch đỏ sậm như những vết thương chưa lành của thời gian. Ở đây, bóng tối dường như có mùi – một thứ mùi hỗn hợp giữa sương đêm thanh khiết và khói thuốc muộn của những kẻ chưa thể đặt mình xuống giường.
An dừng lại trước một quán trà đá vỉa hè vốn đã dọn dẹp từ lâu, chỉ còn trơ lại chiếc ghế gỗ mục và vài mảnh vỏ hướng dương vương vãi. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, một làn khói trắng mỏng manh đang cuộn xoáy. Một ông cụ ngồi đó, bóng lưng còng xuống, tay kẹp điếu thuốc lá cháy dở. Khói thuốc không bay lên cao mà lờ lững ngang tầm mắt, quyện vào sương tạo thành một màn sương đục mờ ảo.
An rút máy ghi âm, nhẹ nhàng ghi lại tiếng rít thuốc lá cháy xè xè giữa không gian tĩnh mịch. Đó là âm thanh của sự suy tư, của những miền ký ức đang bị đốt cháy dần trong đêm.
1:45 sáng – Phố cổ. Mùi khói thuốc lá quyện vào sương có vị đắng và cay nồng. Ông lão ngồi đó như một phần của bức tường cũ, không chuyển động, không tiếng động.
An bước tiếp, đôi giày vải dẫm lên lớp lá khô xào xạc. Ban ngày, tiếng lá rơi bị tiếng ồn đô thị nuốt chửng, nhưng ban đêm, mỗi bước chân đều phát ra một âm thanh giòn tan, nghe như tiếng pha lê vỡ. Anh đứng lại dưới một tán cây cơm nguội vàng, nhắm mắt để cảm nhận cái chạm của sương lên gò má. Sương đêm không ướt nhèm như mưa, nó chỉ là một lớp màng ẩm mỏng manh, lạnh buốt, khiến da thịt người ta hơi tê dại.
"Anh lại đang thu hoạch mùi vị sao?"
Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau một bốt điện. An không quay đầu lại cũng biết đó là "Mây". Cô xuất hiện như một phần tất yếu của đêm, không báo trước nhưng cũng không gây bất ngờ.
Mây bước đến cạnh anh, lần này cô không mặc khăn len xám mà khoác một chiếc áo măng tô dài, tay vẫn cầm chiếc bình giữ nhiệt quen thuộc. Mùi sữa đậu nành nóng đêm qua được thay thế bằng mùi trà gừng cay nồng.
"Đêm nay sương nặng quá," cô nói, hơi thở tạo thành một quầng sáng trắng trước mặt. "Tôi cứ ngỡ anh sẽ ở nhà để giữ ấm cho những chiếc đồng hồ của mình."
"Đồng hồ không cần ấm, chúng cần sự ổn định," An trả lời, mắt vẫn nhìn vào làn sương mù đang bao phủ lấy con phố. "Và đêm nay... thành phố có mùi rất lạ."
Mây nhấp một ngụm trà, rồi chìa chiếc bình về phía anh. An đón lấy, hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay lên đến tận tim. Vị trà gừng cay xè, sực nồng hương vị của đất, giúp anh xua tan cái cảm giác tê liệt vì sương giá.
Họ cùng nhau bước đi trong sự im lặng của phố cổ. Ở đây, ánh đèn đường không chiếu sáng được hết các ngõ ngách, tạo ra những khoảng tối sâu thẳm. Trong những khoảng tối ấy, mùi khói thuốc muộn thỉnh thoảng lại sực lên từ một ô cửa sổ nào đó còn mở hé. Đó là khói thuốc của một nhà văn đang bí từ, của một gã thất tình, hay đơn giản là của một người già không còn ngủ được bao nhiêu.
"Anh có bao giờ thắc mắc tại sao người ta lại hút thuốc vào lúc này không?" Mây hỏi, mắt quan sát những vệt sáng hắt lên bức tường rêu.
"Để thấy mình còn đang thở," An đáp. "Giữa bóng tối, làn khói là thứ duy nhất giúp người ta định vị được sự tồn tại của chính mình."
Mây gật đầu, đưa máy ảnh lên ngắm. Cô chụp lại một khung cửa sổ lẻ loi có ánh đèn vàng lọt qua khe cửa, nơi khói thuốc đang lờ lững trôi ra. "Tôi gọi đó là những hơi thở của bóng đêm. Chúng mỏng manh, dễ tan, nhưng lại mang theo tất cả những tâm tư mà ban ngày người ta không dám nói ra."
Họ đi ngang qua một tiệm bánh mì đang chuẩn bị nổi lửa. Mùi bột mì nướng thơm lừng bắt đầu lấn át mùi sương và khói. Đó là mùi của sự sống đang trỗi dậy, báo hiệu rằng phiên gác của họ sắp kết thúc.
An lôi cuốn sổ tay ra, nét bút chì vội vã ghi lại những cảm nhận cuối cùng của một đêm đầy sương:
3:30 sáng – Sương đã thấm đẫm vai áo. Mùi gừng cay hòa cùng mùi bột mì nướng. Khói thuốc muộn đã tắt lịm sau những ô cửa. Thành phố bắt đầu ngọt ngào hơn một chút.
Mây nhìn anh, ánh mắt cô trong sương trông dịu dàng lạ thường. "Cảm ơn vì đã đi cùng tôi qua những mùi vị này. Đêm mai, nếu anh không ngại, hãy ghé qua cửa hàng tiện lợi ở ngã tư nhé. Tôi nghe nói ở đó có những linh hồn lạc lối rất thú vị."
An không trả lời ngay. Anh nhìn theo bóng dáng cô dần tan vào màn sương dày đặc phía cuối con phố. Anh biết, dù không nói ra, nhưng anh đã bắt đầu mong chờ những cuộc dạo chơi này. Bởi giữa một đô thị đầy rẫy những mùi vị giả tạo của ban ngày, chỉ có sương đêm và khói thuốc muộn mới cho anh cảm giác mình đang thực sự sống.
Anh quay người đi về phía chung cư, trong lòng vẫn còn vương vấn chút vị cay của trà gừng và hơi ấm từ chiếc bình giữ nhiệt của người lạ không tên.