Buổi sáng đầu tiên của năm học cuối cấp, nắng nhẹ len qua tán cây, chiếu xuống sân trường rộng rãi. An đứng ở cổng, nhìn đám học sinh hối hả bước vào lớp với những bước chân rộn ràng và tiếng cười nói rộn rã. Cô hít một hơi thật sâu, cảm giác vừa háo hức vừa lo lắng len lỏi trong lòng. Năm nay là năm quyết định, vừa học vừa chuẩn bị cho kỳ thi cuối cấp, mọi thứ đều mới mẻ và áp lực.
Bình, cậu bạn cùng lớp, từ xa đã giơ tay chào và chạy lại. Cậu có mái tóc đen rối bù, ánh mắt tinh nghịch và nụ cười luôn hiện trên môi. “Ê An, sao nhìn hồi hộp vậy? Học cùng lớp nhau, đừng lo!” Bình vừa nói vừa vỗ vai An, làm cô bật cười nhẹ.
Ngay lúc đó, Chi xuất hiện, dáng người nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, tay cầm sách vở đầy. Cô nhìn An và Bình, nở nụ cười e thẹn: “Chào hai bạn, mình là Chi, lớp trưởng lớp mình vừa mới chuyển đến. Mong được làm quen.” Giọng nói dịu dàng, ấm áp khiến không khí xung quanh bỗng dịu lại.
Duy, cậu bạn cuối cùng trong nhóm, xuất hiện với tai nghe quàng quanh cổ, ánh mắt sáng lên tò mò khi nhìn ba người kia. “Mình là Duy. Không biết mấy bạn có phiền nếu mình… ngồi chung nhóm không nhỉ?” Duy cười, tay chỉ vào chiếc bàn cuối lớp.
Cả bốn người không ai nói gì trong giây lát, chỉ nhìn nhau, như vừa nhận ra một điều gì đó quen thuộc mà lạ lẫm cùng lúc. Sau một khoảnh khắc, An lên tiếng: “Tất nhiên là được. Ngồi cùng nhau sẽ vui hơn nhiều.” Bình gật đầu hăng hái, Chi mỉm cười e thẹn, còn Duy khẽ cúi đầu chào.
Ngày đầu tiên trôi qua nhanh chóng với những tiết học và những câu chuyện rôm rả giữa các bạn mới gặp. Tiếng cười của nhóm vang lên trong lớp học, khiến không khí trở nên ấm áp. Trong giờ ra chơi, cả bốn cùng ra sân trường, cùng nhau ăn bánh mì và uống nước, trò chuyện về những sở thích, ước mơ, và cả những nỗi lo sắp tới.
An ngồi xuống bậc thang, nhìn quanh sân trường rộng lớn. Cô tự nhủ: “Chắc đây sẽ là một năm học đáng nhớ.” Bình nắm lấy tay An, chỉ vào quả bóng đá lăn trên sân: “Chơi một trận không? Nhất định phải thắng mình nhé!” Chi và Duy cười, đồng ý ngay lập tức. Bốn người chạy theo bóng, quên hết mọi căng thẳng và lo lắng của ngày đầu tiên.
Chiều hôm đó, khi mặt trời bắt đầu lặn, cả nhóm ngồi dưới tán cây, mồ hôi nhễ nhại nhưng ánh mắt vẫn rực sáng. Duy rút chiếc máy ảnh nhỏ ra chụp bức ảnh nhóm: “Để mai mốt còn nhớ ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau.” Bình chen vào: “Chắc chắn sẽ lưu giữ cả những lần giận hờn nữa!” Cả nhóm cùng cười, tiếng cười vang trong chiều tà, như hứa hẹn cho một tình bạn lâu dài.
Khi trở về nhà, An ôm cuốn nhật ký và ghi lại từng chi tiết của ngày hôm nay. “Họ… thật sự dễ mến. Mình nghĩ năm học này sẽ không còn cô đơn nữa,” cô tự nhủ, lòng tràn đầy hy vọng và háo hức cho những ngày tháng phía trước.