MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCó Anh Và EmChương 10: Khoảng trắng đầu tiên

Có Anh Và Em

Chương 10: Khoảng trắng đầu tiên

2,369 từ · ~12 phút đọc

Thời gian vốn dĩ là một thứ chất lỏng vô hình, nó trôi đi lặng lẽ nhưng đủ sức mài mòn những gì sắc sảo nhất và bồi đắp cho những gì âm thầm nhất. Sau buổi triển lãm kiến trúc đầy cảm xúc, mối quan hệ giữa Trình Hạo Nhiên và Lâm Chi An dường như đã bước sang một giai đoạn mà ngôn từ trở nên dư thừa. Họ không cần phải lên tiếng xác nhận, bởi mỗi ánh mắt trao nhau trong giảng đường, mỗi lần cùng đi dưới ánh đèn đường về ký túc xá đều là một lời khẳng định đanh thép về sự hiện diện của đối phương trong cuộc đời mình. Thế nhưng, cuộc sống đại học không chỉ có những nốt nhạc êm đềm, nó còn là một bài toán thực tế với những biến số bất ngờ buộc con người ta phải đối mặt với sự thiếu vắng.

Sáng thứ Hai, một buổi sáng mang theo hơi lạnh buốt giá của những ngày cuối đông. Lâm Chi An dậy sớm hơn mọi khi, cô chuẩn bị một bình trà hoa cúc ấm và gói thêm vài chiếc bánh quy nhỏ để mang đến giảng đường số bốn. Cô bước vào căn phòng quen thuộc với tâm trạng phấn chấn, lòng thầm nghĩ về việc sẽ cùng Hạo Nhiên thảo luận về những dự định cho kỳ nghỉ đông sắp tới. Ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua cửa sổ vòm, rọi xuống dãy bàn thứ ba từ dưới lên – nơi đã trở thành "thánh địa" riêng biệt của hai người.

Chi An ngồi xuống, đặt bình trà vào vị trí của Hạo Nhiên như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức. Cô mở sách, bắt đầu lật từng trang nhưng tâm trí lại đặt ở cánh cửa giảng đường. Một phút, năm phút, rồi mười phút trôi qua. Tiếng chuông báo tiết học bắt đầu vang lên một hồi dài, giòn giã và có phần lạnh lùng. Giảng viên bước vào, tiếng xôn xao của sinh viên lắng xuống, chỉ còn lại tiếng lật giấy sột soạt.

Vị trí bên cạnh cô vẫn trống không.

Lần đầu tiên kể từ khi họ quen nhau, Trình Hạo Nhiên không xuất hiện. Một cảm giác hụt hẫng đột ngột ập đến, khiến Chi An thấy lòng mình như có một khoảng trống lớn vừa bị khoét rỗng. Cô nhìn vào chiếc ghế gỗ trống trải, nơi lẽ ra anh sẽ ngồi đó với chiếc áo sơ mi phẳng phiu và đôi kính gọng mảnh. Bình trà hoa cúc vẫn còn tỏa khói nhạt, nhưng hơi ấm của nó không đủ để xua đi cái lạnh đang lan tỏa trong lòng cô.

Suốt hai tiết học về diễn biến ngôn ngữ học, Chi An thấy mình hoàn toàn mất khả năng tập trung. Những lời giảng của giáo sư như bay qua tai, không để lại bất cứ dấu vết nào. Cô liên tục nhìn ra cửa, hy vọng sẽ thấy bóng dáng cao lớn ấy vội vã bước vào với một lời xin lỗi trầm thấp. Nhưng cửa vẫn đóng im lìm. Sự lý trí thường ngày của cô bắt đầu bị xâm chiếm bởi hàng loạt những suy nghĩ bất an. Anh gặp tai nạn sao? Hay đồ án của anh gặp vấn đề nghiêm trọng? Hay là gia đình anh có chuyện đột xuất?

Khoảng trắng này, vốn dĩ chỉ là mười lăm centimet trên mặt bàn gỗ, giờ đây bỗng chốc rộng lớn như một vực thẳm. Chi An nhận ra mình đã quá phụ thuộc vào sự hiện diện của anh. Anh đã trở thành một hằng số trong cuộc đời cô, đến mức khi hằng số ấy biến mất, toàn bộ phương trình cuộc sống của cô đều trở nên vô nghĩa. Cô lấy điện thoại ra, định nhắn tin nhưng rồi lại ngập ngừng. Cô sợ mình sẽ trở nên quá phiền phức, sợ rằng sự quan tâm của mình sẽ phá vỡ không gian riêng tư mà anh hằng tôn trọng.

Khi buổi học kết thúc, Chi An là người cuối cùng rời khỏi giảng đường. Cô xách chiếc túi nặng nề, lòng trĩu nặng hơn cả đống sách vở. Cô đi qua tòa nhà kiến trúc, nơi mà vài ngày trước họ còn đứng ở ban công nhìn ngắm thành phố. Cô nhìn lên xưởng vẽ của năm cuối, nhưng chỉ thấy những cửa sổ đóng kín. Thế giới rực rỡ mà cô nhìn thấy trong mắt anh ngày hôm đó, giờ đây dường như đang tạm thời tắt nắng.

Chiều hôm đó, tuyết bắt đầu rơi. Những bông tuyết mỏng manh đậu trên vai áo Chi An khi cô đi dạo vô định trong khuôn viên trường. Cô dừng lại trước quán cà phê cũ, nơi họ đã có buổi trò chuyện đầu tiên ngoài giờ học. Cô không vào trong, chỉ đứng nhìn qua lớp kính mờ hơi nước. Chiếc bàn ở góc khuất vẫn ở đó, nhưng không có ai ngồi cả. Sự cô đơn vốn là người bạn đồng hành của cô suốt bao năm qua, nay bỗng trở nên đáng sợ và xa lạ vô cùng.

Mãi đến tối muộn, khi Chi An đang ngồi thẩn thờ trong phòng ký túc xá, điện thoại của cô mới rung lên một hồi dài. Là tin nhắn từ Hạo Nhiên.

"Xin lỗi vì hôm nay đã vắng mặt mà không báo trước cho cô. Tôi phải về nhà gấp vì bà nội đột ngột nhập viện. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến tôi không kịp trở tay. Hiện giờ tình hình đã ổn định hơn một chút. Cô đừng lo lắng quá nhé."

Chi An thở phào một cách nhẹ nhõm, bao nhiêu tảng đá đè nặng trong lòng suốt cả ngày dài bỗng chốc tan biến. Nhưng sau sự nhẹ nhõm ấy là một nỗi buồn man mác. Cô nhận ra rằng dù họ có gần nhau đến đâu, mỗi người vẫn có một thế giới riêng với những trách nhiệm và nỗi lo toan mà người kia không thể gánh vác thay. Khoảng trắng ngày hôm nay chính là một lời nhắc nhở về sự mong manh của những thói quen.

Cô nhắn lại: "Anh không cần xin lỗi đâu, chuyện gia đình là quan trọng nhất. Mong bà sớm bình phục. Vị trí ngồi hôm nay... tôi vẫn giữ cho anh. Bình trà hoa cúc tôi mang đi đã nguội mất rồi, nhưng ngày anh quay lại, tôi sẽ pha một bình mới ấm hơn."

Ở đầu dây bên kia, tại hành lang bệnh viện nồng nặc mùi thuốc sát trùng, Trình Hạo Nhiên nhìn vào màn hình điện thoại, một nụ cười mệt mỏi nhưng ấm áp hiện lên. Anh tựa đầu vào bức tường gạch lạnh lẽo, nhắm mắt lại và hồi tưởng về mùi hương hoa nhài của Chi An. Trong những giây phút căng thẳng và mệt mỏi nhất, sự dịu dàng của cô giống như một liều thuốc an thần, giúp anh giữ vững sự điềm tĩnh vốn có.

Anh thầm nghĩ, nếu không có cô, có lẽ hôm nay anh đã không thể mạnh mẽ đến thế trước mặt bố mẹ. Sự hiện diện của Chi An trong tâm trí anh không còn chỉ là một người bạn ngồi cạnh, mà đã trở thành một phần linh hồn, một "khoảng lặng" thực sự mà anh có thể tìm về mỗi khi cuộc đời ngoài kia quá đỗi ồn ào.

Những ngày tiếp theo, Hạo Nhiên vẫn chưa thể quay lại trường. Giảng đường số bốn đối với Chi An bỗng trở nên rộng lớn một cách đáng sợ. Cô vẫn ngồi đúng vị trí đó, vẫn để trống chiếc ghế bên cạnh, nhưng sự thiếu vắng của anh khiến cô nhìn đâu cũng thấy kỷ niệm. Cô thấy anh trong ánh nắng xuyên qua cửa sổ, thấy anh trong những nét chữ trên bảng đen, và thấy anh trong cả những trang sổ tay mà hai người từng viết chung.

Đây chính là khoảng trắng đầu tiên trong hành trình của họ – một khoảng trắng không phải do họ tự tạo ra, mà do sự sắp đặt của định mệnh. Nhưng cũng chính nhờ khoảng trắng này, họ mới nhận ra giá trị của sự gắn kết. Chi An học được cách đối diện với sự cô đơn một cách dũng cảm hơn, cô biết rằng sự vắng mặt của một người không có nghĩa là họ biến mất, mà là họ đang tồn tại ở một hình thức khác trong tâm khảm của mình.

Cô bắt đầu chép bài giúp anh một cách tỉ mỉ, giống như cách anh đã từng làm khi cô bị ốm. Cô ghi lại từng lời nhận xét của giảng viên, vẽ lại những sơ đồ trên bảng và thậm chí còn kẹp vào giữa tập vở một chiếc lá rẻ quạt ép khô – biểu tượng của sự kiên trì và trường tồn. Cô muốn khi anh quay lại, anh sẽ không thấy mình bị bỏ lại phía sau bởi dòng chảy của bài học.

Hành động này của Chi An không chỉ là sự giúp đỡ học tập, mà là một cách để cô lấp đầy khoảng trống trong lòng mình. Cô nhận ra rằng tình yêu không chỉ là việc cùng nhau tận hưởng những giây phút ngọt ngào, mà còn là việc giữ cho vị trí của đối phương luôn ấm áp ngay cả khi họ không có mặt.

Ba ngày sau, khi tuyết đã ngừng rơi và những tia nắng yếu ớt của mùa đông bắt đầu quay lại, Chi An bước vào giảng đường số bốn như thường lệ. Cô không còn quá kỳ vọng để rồi thất vọng như những ngày trước, cô đã học được cách kiên nhẫn chờ đợi. Cô đặt túi sách xuống, lấy bình trà hoa cúc mới pha ra.

Vừa lúc đó, một hơi lạnh từ phía cửa sau lùa vào. Tiếng bước chân trầm ổn, nhịp nhàng vang lên trên nền gạch. Chi An không cần quay đầu lại cũng biết đó là ai. Mùi hương xà phòng thanh khiết và hơi lạnh của sương sớm quen thuộc đã cho cô câu trả lời.

Hạo Nhiên bước đến, anh trông có vẻ hơi gầy đi một chút, đôi mắt có chút quầng thâm vì thiếu ngủ nhưng vẻ trầm ổn vẫn không hề thay đổi. Anh nhìn thấy bình trà trên bàn, nhìn thấy vị trí vẫn được để trống dành riêng cho mình, rồi nhìn sang Chi An.

"Tôi về rồi." anh nói, giọng nói khàn khàn nhưng tràn đầy cảm xúc.

Chi An ngẩng đầu lên, đôi mắt cô rưng rưng nhưng nụ cười lại vô cùng rạng rỡ. "Chào mừng anh quay lại."

Hạo Nhiên ngồi xuống, khoảng cách mười lăm centimet giữa họ ngay lập tức được lấp đầy bởi một luồng điện tích cực. Anh không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ cầm lấy bàn tay Chi An đang đặt trên bàn, siết nhẹ. Một cái siết tay thay cho ngàn lời xin lỗi, ngàn lời cảm ơn và cả ngàn lời nhớ nhung sau những ngày xa cách.

"Cảm ơn cô vì đã giữ chỗ cho tôi." anh thì thầm.

"Vị trí này sẽ luôn là của anh, Hạo Nhiên ạ. Dù anh có vắng mặt bao lâu đi chăng nữa."

Khoảng trắng đầu tiên đã chính thức khép lại, nhưng nó đã để lại một bài học sâu sắc cho cả hai. Họ nhận ra rằng tình yêu của mình đã vượt qua ngưỡng cửa của sự quen thuộc thông thường để tiến tới một sự gắn kết tâm linh bền chặt. Sự vắng mặt ngắn ngủi ấy không làm phai nhạt tình cảm, trái lại, nó giống như một cơn gió thổi bùng lên ngọn lửa đang âm ỉ trong lòng.

Hạo Nhiên lấy ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là một chiếc vòng tay đơn giản được tết bằng dây thừng màu nâu và một mảnh gỗ nhỏ có khắc hình một tòa nhà cổ. "Đây là quà bà nội tặng cho cô. Bà nói cảm ơn cô vì đã quan tâm đến tôi trong những ngày qua."

Chi An đón lấy món quà, lòng tràn ngập xúc động. Cô không ngờ mình lại có một vị trí trong câu chuyện của gia đình anh nhanh đến thế. "Gửi lời cảm ơn của tôi đến bà nhé. Tôi rất vui vì bà đã khỏe lại."

Tiết học hôm đó diễn ra trong một không khí ấm áp lạ kỳ, dù ngoài trời tuyết vẫn còn phủ trắng xóa. Họ không còn mải mê chép bài hay thảo luận về ngôn ngữ nữa, mà dành phần lớn thời gian để cảm nhận sự hiện diện của người ngồi cạnh. Hạo Nhiên thỉnh thoảng lại quay sang nhìn cô, như để chắc chắn rằng cô vẫn ở đó, vẫn là người con gái dịu dàng đã lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn anh.

Thanh xuân của họ, sau những biến cố nhỏ nhoi ấy, đã trở nên vững chãi hơn. Khoảng trắng giữa hai tiết học giờ đây không còn là nỗi sợ hãi về sự cô đơn, mà là một không gian để họ học cách trân trọng nhau hơn. Họ hiểu rằng, trong thế giới rộng lớn này, tìm được một người sẵn lòng giữ chỗ cho mình, sẵn lòng pha cho mình một bình trà ấm và sẵn lòng đợi mình quay lại chính là điều may mắn nhất của đời người.

Khi buổi học kết thúc, họ cùng nhau bước ra khỏi giảng đường. Lần này, họ không còn bước đi song song với một khoảng cách an toàn nữa, mà Hạo Nhiên đã chủ động khoác vai Chi An, kéo cô lại gần hơn. Dưới ánh nắng mùa đông, bóng đổ đôi của họ quyện vào nhau chặt chẽ, không còn kẽ hở nào cho sự cô đơn len lỏi. Hành trình trưởng thành của họ vẫn còn dài, nhưng với sự gắn kết này, họ biết rằng mình sẽ không bao giờ phải đối mặt với một "khoảng trắng" đáng sợ nào nữa.