MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCó Anh Và EmChương 3: Cơn mưa bất chợt dưới mái hiên thư viện

Có Anh Và Em

Chương 3: Cơn mưa bất chợt dưới mái hiên thư viện

2,136 từ · ~11 phút đọc

Thời khắc chuyển giao giữa những ngày thu dịu mát sang cái lạnh đầu mùa luôn mang theo những cơn mưa bất định. Bầu trời buổi chiều hôm ấy vốn dĩ còn vương chút nắng nhạt, nhưng chỉ trong chớp mắt, những đám mây nặng trĩu màu chì đã kéo đến, nuốt chửng thứ ánh sáng yếu ớt còn sót lại trên những đỉnh tháp nhọn của thư viện trung tâm. Lâm Chi An ngồi trong phòng đọc sách số hai, qua ô cửa kính lớn, cô nhìn thấy từng giọt nước bắt đầu gõ nhịp trên mặt kính, ban đầu còn thưa thớt, sau đó nhanh chóng dày đặc thành một tấm màn trắng xóa che khuất tầm nhìn ra khu vườn tượng phía ngoài.

Cô thở dài một tiếng nhỏ, nhìn xuống xấp tài liệu ngôn ngữ học đang đọc dở. Với tính cách chu đáo thường ngày, lẽ ra cô phải mang theo ô, nhưng sáng nay vì mải suy nghĩ về cuộc trò chuyện với Trình Hạo Nhiên ở cổng ký túc xá vào tối hôm trước, cô đã lơ đãng bỏ quên nó trên giá treo đồ. Hơi lạnh từ mặt kính lan tỏa, thấm vào da thịt khiến Chi An khẽ rùng mình. Cô thu dọn sách vở, quyết định xuống sảnh chờ để đợi mưa ngớt.

Khi Chi An vừa bước ra khỏi thang máy, cô nhìn thấy một bóng hình cao ráo đang đứng tựa lưng vào cột đá ở sảnh lớn. Trình Hạo Nhiên vẫn ở đó, với chiếc áo sơ mi màu xám đậm ban sáng, nhưng giờ đây đôi mắt anh không dán vào bản vẽ mà đang đăm chiêu nhìn ra màn mưa ngoài kia. Anh dường như cũng đang bị mắc kẹt bởi sự đỏng đảnh của thời tiết.

Chi An tiến lại gần, bước chân cô nhẹ tênh trên mặt sàn đá cẩm thạch. Hạo Nhiên nghe thấy tiếng động, anh quay đầu lại, đôi kính gọng mảnh khẽ phản chiếu ánh đèn vàng của sảnh thư viện. Một tia ngạc nhiên thoáng qua rồi nhanh chóng được thay thế bằng vẻ điềm tĩnh thường trực.

"Cô cũng không mang ô sao?" anh hỏi, giọng nói trầm ấm vang lên giữa tiếng mưa rơi rào rạt ngoài kia.

Chi An khẽ lắc đầu, vẻ mặt hơi bối rối: "Tôi quên mất. Không ngờ mưa lại đến nhanh như vậy. Còn anh?"

Hạo Nhiên khẽ nhếch môi, một nụ cười cực nhạt hiện lên: "Tôi có mang, nhưng nó đang nằm trong ngăn bàn ở xưởng vẽ. Tôi cứ ngỡ mình chỉ ghé qua đây mượn sách một chút rồi sẽ quay lại ngay."

Họ đứng cạnh nhau dưới mái hiên rộng lớn. Những giọt mưa tạt vào, mang theo hơi đất ẩm ướt và sự tươi mát của cỏ cây. Không khí giữa hai người lúc này dường như còn yên tĩnh hơn cả trong giảng đường. Tiếng mưa rơi không làm hỏng đi sự im lặng, mà trái lại, nó tạo ra một bức tường âm thanh bao bọc lấy hai người, tách biệt họ khỏi dòng người đang hối hả chạy trú mưa phía xa.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn, gió bắt đầu lùa qua khe hở của mái hiên. Chi An vô thức đưa tay xoa nhẹ hai cánh tay để tìm kiếm chút hơi ấm. Ngay lập tức, cô cảm nhận được một sự chuyển động bên cạnh. Hạo Nhiên bước lên một bước, chắn đúng hướng gió đang lùa vào chỗ cô đứng. Tấm lưng rộng của anh như một bức tường vững chãi, ngăn cách cô với sự khắc nghiệt của ngoại cảnh.

"Đợi ở đây cũng không phải cách hay." Hạo Nhiên đột nhiên nói, anh nhìn đồng hồ rồi lại nhìn ra màn mưa. "Ký túc xá của cô cách đây bao xa?"

"Đi bộ mất khoảng mười lăm phút." Chi An đáp nhỏ.

Anh trầm ngâm một lát rồi lấy từ trong túi xách ra một cuốn tạp chí kiến trúc khổ lớn. Anh nhìn nó, rồi lại nhìn cô, dường như đang tính toán một phương án nào đó trong đầu. Đối với một người luôn tôn trọng sự chính xác và kế hoạch như Hạo Nhiên, việc đối mặt với một cơn mưa không nằm trong dự tính có lẽ là một thử thách nhỏ về mặt lý trí.

"Tôi có một chiếc ô nhỏ trong ngăn dưới của túi, nhưng nó chỉ là loại ô gấp loại thường." anh vừa nói vừa cúi xuống lục tìm. "Nó vốn dùng cho một người, nhưng nếu chúng ta đi sát một chút, có lẽ sẽ ổn."

Anh rút ra một chiếc ô màu đen tuyền đơn giản. Khi anh bật ô, tiếng "tách" giòn tan vang lên, che khuất một khoảng không gian phía trên đầu họ. Hạo Nhiên cầm ô bằng tay phải, tay trái anh khẽ đưa ra phía sau, như một sự mời gọi thầm lặng nhưng đầy lịch thiệp.

"Đi thôi, nếu không muộn hơn mưa sẽ càng lớn."

Chi An ngần ngừ một chút rồi bước vào dưới tán ô của anh. Để không bị ướt, cô buộc phải đứng rất gần anh. Gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim mình đập thình thịch giữa tiếng mưa, và gần đến mức vai trái của cô gần như chạm vào lồng ngực vững chãi của anh. Hạo Nhiên điều chỉnh cán ô nghiêng hẳn về phía cô.

Họ bắt đầu bước xuống những bậc thang của thư viện. Những bước chân đồng điệu vang lên trên mặt đường nhựa thấm đẫm nước. Mưa đập vào tán ô tạo nên những âm thanh lộp bộp liên hồi, khiến không gian dưới tán ô nhỏ hẹp ấy trở nên vô cùng riêng tư. Chi An cúi đầu, nhìn thấy đôi giày da của Hạo Nhiên và đôi giày vải của mình cùng bước đi trong nhịp điệu nhịp nhàng. Mỗi khi họ bước qua một vũng nước nhỏ, anh lại khẽ đưa tay che chắn phía sau lưng cô, giữ cho tà áo của cô không bị văng nước bẩn.

Sự va chạm giữa hai bờ vai là điều không thể tránh khỏi. Mỗi lần vai anh chạm nhẹ vào vai cô, một luồng nhiệt nóng hổi lại truyền qua lớp vải áo len, khiến trái tim Chi An rung động không thôi. Cô cảm thấy mình như một nhành lan nhỏ đang được bảo vệ dưới một tán cổ thụ lớn. Hạo Nhiên không nói gì nhiều, anh tập trung vào việc giữ ô cho thật vững giữa những cơn gió giật. Tuy nhiên, nếu Chi An ngẩng đầu lên, cô sẽ thấy bờ vai phải của anh đã hoàn toàn bị ướt sũng, những vệt nước mưa sẫm màu lan rộng trên lớp vải sơ mi. Anh đã hy sinh một nửa không gian của mình chỉ để đảm bảo cô không bị dính một giọt nước nào.

"Anh bị ướt rồi." Chi An khẽ thốt lên khi nhận ra điều đó. Cô đưa tay định đẩy cán ô về phía anh nhiều hơn.

Nhưng bàn tay của Hạo Nhiên đã nhanh hơn, anh nắm nhẹ lấy cổ tay cô, ngăn hành động đó lại. Bàn tay anh to lớn, hơi lạnh của nước mưa nhưng lại mang đến một cảm giác an tâm đến lạ lùng.

"Không sao, tôi là con trai, chút mưa này không đáng gì." giọng anh thấp xuống, mang theo một chút dịu dàng mà thường ngày anh vẫn luôn che giấu dưới vẻ ngoài lạnh lùng. "Cô mà ốm thì sẽ lỡ buổi học ngày mai mất."

Chi An im lặng, cảm giác ấm áp lan tỏa từ cổ tay lên đến tận trái tim. Anh lý trí đến mức coi việc cô đi học là một ưu tiên, nhưng sự quan tâm ấy lại chân thành đến mức khiến cô không thể thốt nên lời. Họ tiếp tục đi qua những dãy hành lang dài của khu học xá, dưới những tán cây ngô đồng đang trút lá.

Giữa màn mưa trắng xóa, thế giới dường như chỉ còn lại hai người dưới tán ô đen. Chi An cảm thấy thời gian như chậm lại, từng giây phút đều trở nên đáng trân quý. Cô ước gì con đường về ký túc xá dài hơn một chút, để cô có thể ở lại trong vòng bao bọc thầm lặng này lâu thêm nữa. Mùi hương thanh khiết từ cơ thể Hạo Nhiên trộn lẫn với mùi mưa tạo nên một loại ký ức khứu giác mà sau này, mỗi khi trời mưa, Chi An đều sẽ nhớ về nó như một nốt trầm sâu sắc của thanh xuân.

Khi họ đến trước cổng ký túc xá nữ, mưa bắt đầu ngớt dần. Hạo Nhiên dừng lại, thu chiếc ô lại sau khi đảm bảo Chi An đã đứng an toàn dưới mái hiên của tòa nhà. Anh đứng đó, những giọt nước mưa đọng trên gọng kính và cả trên những lọn tóc đen trước trán, trông anh lúc này bớt đi vẻ nghiêm nghị thường ngày, thay vào đó là một sự gần gũi, chân thực đến nao lòng.

"Cảm ơn anh vì chiếc ô... và vì tất cả." Chi An ngước nhìn anh, đôi mắt cô trong veo như nước hồ sau cơn mưa.

Hạo Nhiên gật đầu, anh tháo kính ra, dùng một góc áo khô để lau vệt nước. Khi không có lớp kính che chắn, đôi mắt anh trông sâu và đen láy, chứa đựng những tâm tư mà có lẽ chính anh cũng chưa kịp gọi tên.

"Về phòng nhớ uống chút trà gừng." anh dặn dò, rồi quay người định bước đi.

Nhưng được vài bước, anh đột nhiên quay lại, nhìn cô gái nhỏ nhắn đang đứng lặng lẽ dưới ánh đèn sảnh. "Chi An, thực ra tôi không hề quên mang ô."

Chi An ngẩn người: "Hả?"

Hạo Nhiên không giải thích thêm, anh chỉ khẽ mỉm cười – một nụ cười hiếm hoi và rõ ràng nhất mà cô từng thấy. Anh xoay người bước vào màn mưa nhạt dần, để lại Chi An với hàng ngàn câu hỏi và một trái tim đang đập loạn nhịp. Anh nói anh không quên mang ô, vậy tại sao anh lại đứng chờ ở sảnh thư viện? Tại sao anh lại nói mình mắc kẹt?

Câu trả lời dường như đang lơ lửng trong không trung, hòa vào tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên. Chi An đứng đó rất lâu, nhìn theo bóng dáng anh mờ dần trong làn sương mù sau cơn mưa. Cô chợt nhận ra, trong cái thế giới lý trí của Trình Hạo Nhiên, đôi khi cũng tồn tại những "sai số" đầy chủ ý. Và sự chủ ý đó, lại chính là điều dịu dàng nhất mà cô từng được nhận.

Tối hôm đó, khi nằm trong phòng và nghe tiếng mưa rả rích ngoài cửa sổ, Chi An không thể tập trung vào những trang sách. Cô cứ nhớ mãi về cảm giác bờ vai hai người chạm vào nhau, về bàn tay anh nắm lấy cổ tay cô, và về lời thú nhận đầy ẩn ý lúc cuối. Khoảng trắng giữa hai tiết học giờ đây đã không còn chỉ nằm trên giảng đường, nó đã lan ra cả những lối đi dưới mưa, len lỏi vào từng hơi thở của cuộc sống hằng ngày.

Thanh xuân vốn dĩ là những cơn mưa rào, và điều tuyệt vời nhất không phải là việc tìm thấy một chỗ trú hoàn hảo, mà là tìm thấy một người sẵn sàng cùng ta đi dưới cơn mưa ấy, sẵn sàng để ướt một nửa bờ vai chỉ để giữ cho ta một khoảng trời khô ráo. Chi An áp mặt vào gối, một nụ cười ngọt ngào hiện lên. Cô biết rằng, từ nay về sau, mỗi cơn mưa đến sẽ không còn mang theo sự ảm đạm, mà sẽ là những nốt nhạc của một bản tình ca đang dần hình thành giữa hai tâm hồn đồng điệu.

Sáng hôm sau, khi bước vào giảng đường số bốn, điều đầu tiên Chi An thấy chính là vị trí ngồi quen thuộc. Hạo Nhiên đã ở đó, trên bàn anh là một ly cà phê nóng tỏa khói nghi ngút, và bên cạnh chỗ ngồi của cô, có một hộp trà gừng túi lọc nhỏ được đặt ngay ngắn. Anh không nói gì, chỉ tập trung vào cuốn sách của mình như thường lệ, nhưng Chi An biết rằng, sự im lặng này đã chứa đựng cả một bầu trời tâm tư. Những khoảng trống vô nghĩa của thanh xuân đang được họ lấp đầy, từng chút từng chút một, bằng những quan tâm lặng lẽ nhưng sâu nặng hơn bất cứ lời thề thốt nào.