MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCó Anh Và EmChương 7: Ánh đèn đường và bóng đổ đôi

Có Anh Và Em

Chương 7: Ánh đèn đường và bóng đổ đôi

1,823 từ · ~10 phút đọc

Thành phố về đêm khoác lên mình một lớp áo lộng lẫy nhưng cũng đầy tĩnh lặng, khác hẳn với sự náo nhiệt của những buổi sớm mai trên giảng đường. Sau buổi gặp gỡ tại quán cà phê cũ, dường như giữa Trình Hạo Nhiên và Lâm Chi An đã tồn tại một loại từ trường vô hình. Loại từ trường ấy không mạnh mẽ đến mức làm đảo lộn vạn vật, nhưng lại đủ bền bỉ để mỗi khi tan lớp, bước chân của họ vô thức tìm thấy nhau giữa dòng người hối hả.

Đêm nay, thư viện trung tâm đóng cửa muộn hơn thường lệ do kỳ thi giữa kỳ đang đến gần. Khi Chi An bước ra khỏi sảnh chính, cô thấy Hạo Nhiên đã đứng đợi sẵn dưới gốc cây ngô đồng già. Ánh đèn đường vàng vọt xuyên qua những kẽ lá, đổ xuống vai anh những vệt sáng tối đan xen. Anh vẫn như vậy, trầm ổn và tĩnh lặng, như một điểm tựa cố định giữa dòng chảy thời gian của trường đại học.

"Cô xong muộn hơn tôi tưởng." Hạo Nhiên lên tiếng khi thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Chi An tiến lại gần.

Chi An khẽ mỉm cười, đôi mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng vẫn lấp lánh niềm vui: "Có một vài cấu trúc ngữ pháp cổ khiến tôi mất nhiều thời gian hơn dự tính. Anh đã đợi lâu chưa?"

"Cũng không lâu lắm. Tôi vừa hoàn thiện nốt một vài chi tiết cho bản thiết kế bảo tàng." Hạo Nhiên vừa nói vừa tự nhiên đón lấy chiếc túi vải đựng đầy sách nặng trĩu của cô.

Chi An định từ chối nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định của anh, cô đành thu tay lại. Họ bắt đầu bước đi bên nhau trên con đường nhựa dẫn về khu ký túc xá phía đông. Đây là đoạn đường mà họ đã đi qua hàng trăm lần trong suốt ba năm đại học, nhưng tối nay, mọi thứ dường như đều mang một ý nghĩa khác biệt.

Ánh đèn đường trải dài trên mặt đất, tạo nên hai cái bóng đổ dài phía sau họ. Khi họ bước đi, hai cái bóng ấy lúc thì tách xa, lúc lại quyện vào nhau như đang khiêu vũ trên nền gạch. Chi An chăm chú nhìn xuống mặt đất, cô phát hiện ra rằng mỗi khi vai họ gần chạm vào nhau, hai cái bóng đổ đôi kia lại trông như đang nắm tay nhau một cách thân thiết. Một cảm giác ngọt ngào len lỏi vào tim cô, khiến những mệt mỏi của buổi học dài bỗng chốc tan biến.

"Hạo Nhiên, anh có bao giờ để ý đến bóng của mình không?" Chi An đột ngột hỏi, phá vỡ sự im lặng của đêm tối.

Hạo Nhiên nhìn xuống mặt đất, rồi lại nhìn cô với vẻ tò mò: "Trong kiến trúc, bóng đổ là một phần quan trọng để tạo ra chiều sâu cho công trình. Nó giúp người ta nhận biết được hình khối và khoảng cách. Tại sao cô lại hỏi vậy?"

Chi An khẽ lắc đầu, nụ cười của cô dịu dàng như gió đêm: "Tôi không nhìn nó dưới góc độ kỹ thuật như anh. Tôi chỉ thấy rằng, đôi khi cái bóng còn dũng cảm hơn cả chúng ta. Anh nhìn xem, chúng đã ở cạnh nhau từ nãy đến giờ, chẳng hề ngần ngại hay sợ hãi điều gì cả."

Hạo Nhiên khựng lại một nhịp. Anh nhìn hai cái bóng dưới chân, rồi nhìn sang cô gái đang đi bên cạnh mình. Ánh sáng vàng vọt của đèn đường làm gương mặt cô trở nên mờ ảo, nhưng đôi mắt cô lại sáng rực như những vì sao trên bầu trời đêm. Lời nói của Chi An như một mũi tên xuyên qua lớp vỏ bọc lý trí mà anh vẫn hằng kiêu hãnh. Anh nhận ra rằng, trong khi anh còn đang bận rộn với những tính toán về tương lai và sự nghiệp, thì chính những rung động giản đơn này mới là thứ làm nên linh hồn của cuộc sống.

"Cô nói đúng." giọng anh trầm xuống, mang theo một chút tự giễu. "Lý trí quá đôi khi lại là một loại hèn nhát. Chúng ta thường quá lo lắng về việc giữ đúng khoảng cách mà quên mất rằng, mục đích của việc bước đi là để đến gần nhau hơn."

Nói rồi, anh chủ động bước chậm lại. Chi An cũng vô thức giảm nhịp bước chân theo anh. Con đường về ký túc xá vốn chỉ mất mười lăm phút đi bộ, nhưng tối nay, dường như cả hai đều muốn kéo dài nó ra vô tận. Họ đi chậm đến mức có thể nghe thấy tiếng gió xào xạc trong những bụi cây ven đường và tiếng bước chân nhịp nhàng của chính mình.

Hạo Nhiên bắt đầu kể cho cô nghe về những áp lực mà anh đang đối mặt. Những bản thiết kế bị giáo sư bác bỏ, những đêm trắng thức trắng bên bàn vẽ với ly cà phê đã nguội ngắt, và cả nỗi lo sợ về việc không thể tìm thấy chỗ đứng trong một ngành công nghiệp đầy rẫy sự cạnh tranh. Đây là lần đầu tiên anh mở lòng nói về những góc tối của bản thân, thay vì chỉ là một "nam thần" hoàn hảo trong mắt mọi người.

Chi An lặng lẽ lắng nghe, cô không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng. Cô biết rằng đối với một người như Hạo Nhiên, sự hiện diện của một người lắng nghe chân thành còn quan trọng hơn bất cứ giải pháp nào. Cô kể cho anh nghe về nỗi sợ của mình đối với việc trưởng thành, về sự chênh vênh khi phải lựa chọn giữa đam mê nghiên cứu và thực tế cuộc sống cơm áo gạo tiền sau khi tốt nghiệp.

"Tôi sợ rằng sau khi rời khỏi cánh cổng trường này, những khoảng trắng yên bình giữa chúng ta sẽ bị lấp đầy bởi những lo toan khô khan." Chi An thở dài, ánh mắt cô đượm buồn nhìn về phía dãy nhà ký túc xá đang hiện ra mờ ảo phía xa.

Hạo Nhiên dừng hẳn lại, anh xoay người đối diện với cô. Dưới ánh đèn đường cuối cùng trước cổng ký túc xá, anh đặt bàn tay lên vai cô, một sự tiếp xúc vững chãi và ấm áp.

"Chi An, nghe này. Kiến trúc không chỉ là về những tòa nhà đứng yên một chỗ. Nó còn là về việc xây dựng một nền móng đủ chắc chắn để chịu đựng mọi cơn bão. Tôi không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng tôi chắc chắn một điều: nếu nền móng của chúng ta là những buổi tối đi bộ như thế này, là sự thấu hiểu thầm lặng trong giảng đường, thì không có lo toan nào có thể phá vỡ nó được."

Anh hơi cúi xuống, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn tính bằng centimet. Chi An có thể cảm nhận được hơi thở của anh mang theo mùi hương của xà phòng thơm và một chút thanh khiết của không khí đêm. Tim cô đập liên hồi, một sự thôi thúc mãnh liệt khiến cô muốn tựa vào lồng ngực ấy.

Hạo Nhiên nhìn sâu vào mắt cô, đôi bàn tay anh khẽ run lên một chút – một sự xao động hiếm hoi ở người đàn ông luôn làm chủ mọi tình huống. Anh muốn nói điều gì đó, một lời tỏ tình rõ ràng, một lời hứa hẹn cho tương lai. Nhưng cuối cùng, anh chỉ khẽ vuốt lọn tóc mai của cô, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng.

"Đi vào đi, trời lạnh rồi. Đừng để mình bị ốm trước kỳ thi."

Chi An khẽ gật đầu, cô nhận lại chiếc túi từ tay anh. "Anh cũng về nghỉ sớm nhé. Đừng thức quá khuya bên bản vẽ nữa."

"Tôi biết rồi. Mai gặp lại ở vị trí cũ chứ?"

"Tất nhiên rồi. Chỗ đó là của chúng ta mà."

Chi An quay người bước vào cổng, nhưng được vài bước, cô đột ngột quay lại. Dưới ánh đèn đường, Hạo Nhiên vẫn đứng đó, bóng anh đổ dài trên mặt đất. Cô vẫy tay chào anh một lần nữa, nụ cười rạng rỡ như muốn sưởi ấm cả không gian giá lạnh xung quanh.

Khi bóng dáng Chi An đã khuất hẳn sau cánh cửa ký túc xá, Hạo Nhiên mới chậm rãi quay gót. Anh đi bộ ngược trở lại con đường cũ, nhưng lần này anh không nhìn xuống mặt đất để tìm kiếm cái bóng đôi nữa. Anh nhìn lên những ô cửa sổ của tòa nhà ký túc xá, tìm kiếm ánh đèn từ phòng cô. Trong lòng anh lúc này là một sự bình yên kỳ lạ. Anh nhận ra rằng, dù cuộc sống có bao nhiêu biến số, chỉ cần có một người khiến anh muốn bước chậm lại, thì mọi hành trình đều trở nên ý nghĩa.

Những bước chân chậm rãi đêm nay không chỉ là sự trì hoãn thời gian chia tay, mà còn là sự chuẩn bị cho những bước đi dài hơn sau này. Ánh đèn đường và bóng đổ đôi đã trở thành một chứng nhân cho tình cảm đang lớn dần lên của họ – một tình yêu không cần những lời tuyên bố ồn ào, chỉ cần những sự quan tâm lặng lẽ và những bước chân đồng điệu trên con đường trưởng thành.

Khoảng trắng giữa hai tiết học, giờ đây đã mở rộng ra thành những khoảng lặng dưới ánh đèn đường, nơi mà hai tâm hồn vốn dĩ lý trí và kín đáo đã tìm thấy ngôn ngữ chung của trái tim. Thanh xuân của họ, nhờ có những đêm đi bộ cùng nhau như thế, mà trở nên đậm màu và sâu sắc hơn bao giờ hết. Hạo Nhiên hiểu rằng, anh có thể thiết kế ra hàng ngàn tòa nhà, nhưng chỉ có một người có thể biến trái tim anh thành một tổ ấm thực sự. Và người đó, vừa mới bước vào cánh cửa ký túc xá kia, mang theo nụ cười có thể xua tan mọi bóng tối của đời anh.

Đêm dần về sáng, thành phố đã hoàn toàn chìm vào giấc ngủ. Nhưng trong tâm trí của chàng sinh viên kiến trúc và cô gái ngôn ngữ học, một chương mới của cuộc đời đang bắt đầu được viết nên bằng những nét vẽ của niềm hy vọng và những ngôn từ của sự chân thành nhất. Con đường phía trước có thể còn nhiều thử thách, nhưng khi có một người sẵn lòng cùng ta bước chậm lại, thì không có mục tiêu nào là không thể chạm tới.