MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiChương 176

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Chương 176

570 từ · ~3 phút đọc

Chương 176


Nằm trên giường nửa tiếng,cô mới rửa mặt, xuống lầu.


Trương quản gia và người hầu đều không có ở, Tô Tú Song vén tóc, chuẩn bị đi phòng bếp kiếm cái gì ăn.


Mới đến gần phòng bếp, chợt nghe đến bên trong truyền ra tiếng sột soạt sột soạt.


Tiếng gì vậy?


Cô nghi ngờ nhíu mày, bước chân nhẹ nhàng ghé sát vào.


Một thân hình cao lớn đối diện với cô, cả người chỉ mặc một cái quần lót, anh ta cúi đầu giống như là đang ở ăn vụng đồ ăn.


Bên cạnh chân anh ta còn một con chó ngồi chồm hổm, thân hình rất lớn, cao nửa người như vậy.


Con chó rất tinh, nghe được tiếng bước chân quay đầu lại, nhe răng trợn mắt dữ tợn đối với Tô Tú Song.


Tô Tú Song luôn luôn sợ chó, lúc này bị dọa mặt mũi trắng bệch, đưa tay ra sờ soạng bên cạnh thấy đĩa và dao nữa.


Trong mắt con chó lộ hung dữ, vồ Tô Tú Song xuống.


“A!”


Tô Tú Song bị dọa thét chói tai ra tiếng, cũng không quản mọi việc, cầm cái đĩa chén đĩa còn có dao nĩa toàn bộ ném vào nó.


Ai ngờ, không có cái nào ném trúng vào con chó lớn kia!


Ngược lại là người đàn ông đưa lưng về phía cô lại không may mắn thoát khỏi, bị ném ai u đau ra tiếng, miệng còn mắng, “Mẹ kiếp! Là tên rùa đen nào dám ở sau lưng ám toán tôi?”


Cùng lúc đó, Tô Tú Song cũng bị con chó săn lớn kia đè trên mặt đất.


Cô bị dọa trán mồ hôi lạnh ròng ròng, toàn thân càng không ngừng run rẩy.


Móng vuốt của chó săn đè lại bả vai của cô, lộ ra miệng răng há mồm liền căn vào cánh tay cô.


“AI” Tô Tú Song đau đến xé gan xé ruột, tiếng thét bén nhọn chói tai giống như đều phải cắt qua màng tai.


Hoắc Lăng Tùng ở tâng một, nghe được tiếng thét bén nhọn chói tai, nhanh chóng mặc áo ngủ đi dép lê ra phòng.


Nhìn đến tình huống trước mắt, anh †a lạnh lùng nói, “Diệc Phong!”


Lúc này người đàn ông mới xoay người, quát to một tiếng, “Tiểu Bạch”


Chó săn có thể nghe hiểu tiếng người, nghe được tiếng gọi của chủ, lúc này mới không tình nguyện buông ra Tô Tú Song, lắc lắc cái đuôi, ngôi chồm hổm ngồi trên đất.


Tô Tú Song bị dọa đến bảy hồn cũng thiếu sáu phách, cứ nằm trên mặt đất như vậy, mãi vẫn không tỉnh táo lại được.


Hoắc Lăng Tùng đi qua, đỡ cô từ trên mặt đất đứng lên, “Không có việc gì đi?


“Có việc, bị cắn, giống như chảy máu.”


Tô Tú Song há mồm thở hổn hển, liếc thấy chó săn lớn đang thè lưỡi thở, lòng còn sợ hãi căn bản không dám nhìn.


“Ngồi ở trên sô pha nghỉ ngơi một lúc, tôi bảo bác sĩ gia đình mang vắc-xin phòng bệnh đến đây: Khi nói chuyện, Hoắc Lăng Tùng đã lấy ra di động gọi điện nói.


“Ồn ào cái gì!”


Một giọng nói trầm thấp rơi xuống, Hoắc Dung Thành xuất hiện ở trên cầu thang, trên người còn mặc áo ngủ.