MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiChương 356

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng Tài

Chương 356

478 từ · ~3 phút đọc

Chương 356


Hoắc Dung Thành trâm mặc không nói, vươn tay kéo cô.


“Xin lỗi”


Tay cô vẫn bị nắm chặt không buông: “Đừng giận nữa, được không?”


“Đừng đụng vào tôi…


Ngực của anh phập phồng, vẻ mặt lạnh lùng, áo ngủ sắp bị cô kéo ra rồi.


“Tôi không đụng vào anh, có phải anh sẽ không giận nữa không?” Tô Tú Song tận dụng cơ hội, nhẹ giọng thương lượng.


Hoắc Dung Thành khế nhắm mắt lại.


Người phụ nữ này, còn ngốc hơn heo.


“Đừng giận nữa, được không? tức giận vừa tổn thương thân thể, lại hao phí tinh thân, mà còn mau già nữa” Cô ngập ngừng mở miệng, kèm theo nụ cười trên mặt: “Tôi làm món đậu hủ non anh thích ăn nhất đấy, xuống lầu ăn cơm trước đi”


Ánh mắt Hoắc Dung Thành lạnh lùng.


Tức no rồi còn ăn được nữa à.


“Tôi còn nhờ thợ làm bánh chuẩn bị bánh sinh nhật, tối nay bù sinh nhật cho anh đó”


Hoắc Dung Thành hừ lạnh một tiếng: “ bù sinh nhật, có gì thú vị? một năm, sinh nhật chỉ có một lần, qua ngày đó rồi thì ngày khác đều không phải nữa”


Tô Tú Song nhắm mắt, kìm cơn giận xuống: “ thế thì anh cũng phải nói trước chứ, anh không nói sao tôi biết là sinh nhật anh?”


“hẹn ăn cơm tối còn có thể quên, thì còn kì vọng gì cô nhớ sinh nhật tôi?”


“Anh…”


Tô Tú Song tức giận, ngực phập phồng: “Tôi hỏi anh lần cuối, có ăn không?”


Anh mím môi mỏng thành một đường thẳng, hút thuốc.


“Không ăn thì thôi!”


Cô bực bội nói, cuối vùng tức giận xông về phía cửa.


Bỏ tay mới kéo ra, Hoắc Diệc Phong với Tiểu Bạch đánh đá lung tung xông vào: “Anh hai, tên trộm đâu?”


Hoắc Dung Thành nhíu mày.


“Em nhìn thấy có tên trộm treo ở ngoài cửa sổ phòng anh, nhìn này, công cụ gây án còn ở đây này” Hoắc Diệc Phong chỉ vào ga trải giường có đang phấp phới trong gió lạnh.


“Em mới là trộm, cả nhà em đều là trộm ấy”


Tô Tú Song thẹn quá hoá giận buông một câu, tức giận đập vào vai Hoắc Diệc Phong rồi bỏ đi.


“Người phụ nữ đáng chết này, bị bệnh thần kinh, tức giận bậy gì đó, không có gì lại đi kiếm chuyện…”


Hoắc Diệc Phong còn chưa kịp nói xong, thì đôi chân dài của Hoắc Dung Thành bước nhanh tới, vô ý va phải vai phải của cậu.


Hoắc Diệc Phong: “…


Chuyện gì thế, sao. mỗi người đều làm khó cho vai của cậu thế?


Trong phòng khách.


Quản gia Trương thấy Tô Tú Song tức giận đi xuống: “Cậu hai không xuống sao?”