MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Gái Béo Ở Thập Niên 70Chương 29

Cô Gái Béo Ở Thập Niên 70

Chương 29

522 từ · ~3 phút đọc

Phòng lớn nhà họ Trần ở ngay phía trước, Trần Kiến Quốc cười rồi đi vào cửa, những người còn lại tiếp tục đi lên phía trước, chỉ thấy có người xem thường nói: “Lúc đầu cái danh ngạch này vốn là cho Kiến Hoa, nó không chỉ là trẻ mồ côi của liệt sĩ, mà tất cả điều kiện có chỗ nào không phù hợp hơn Trần Kiến Trung đâu, trước đây Trần Kiến Trung và thầy người ta đánh lộn, Kiến Hoa đi giúp đỡ, kết quả Kiến Hoa cứng cổ không xin lỗi, còn thằng Trần Kiến Trung đó lại chạy trước.”

“Được rồi, đừng nói những lời này nữa.” Dường như Vương Đại Quân nghĩ đến gì đó, liền cắt đứt lời nói của người khác.

**

Ngô Mai cởi áo khoác bông dày bên ngoài xuống, cô có hơi run rẩy một chút, bỗng bên ngoài có người gõ cửa, cô lại mặc quần áo bận bịu ra mở cửa, người đứng ngoài cửa vậy mà lại là mẹ Trần, bà bưng một chậu nước nóng từ ái nhìn cô.

“Mai Tử, Kiến Hoa đã ngủ chưa con? Hai đứa có muốn ngâm chân hay không, giữa mùa đông ngâm chân sẽ dễ chịu hơn rất nhiều.”

Không ngờ đến mẹ anh lại đối xử với cô rất bình thường, mẹ Trần Kiến Hoa quả thật trông không giống như quả phụ bình thường.

Cô từng nghe nói lấy chồng tuyệt đối không được lấy đứa con trai độc nhất của quả phụ, như vậy chắc chắn sẽ chịu tra tấn, cô cũng đã chuẩn bị tinh thần đấu trí đấu dũng luôn rồi, không ngờ đến rằng mẹ chồng của cô nhìn vậy nhưng thật ra không tồi.

“Mẹ, con vừa mới tỉnh dậy, mẹ đưa nước cho con đi, con sẽ mang vào, ngài nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

Giọng nói của Trần Kiến Hoa truyền đến từ phía sau, anh mang dép lê đi ra cầm lấy chậu trong tay mẹ Trần, ra hiệu cho Ngô Mai đóng cửa, Ngô Mai nhìn mẹ Trần một chút, mẹ Trần cười lấy lòng một tiếng rồi vội vàng rời đi.

Ngô Mai cảm thấy kỳ quái, cảm giác giống như mẹ Trần có chút e ngại đối với Trần Kiến Hoa, nhưng mà lúc này chỉ mới bắt đầu, có rất nhiều chuyện không nên hỏi thì tốt hơn.

“Nhanh đến đây đi, đừng lề mề.” Trần Kiến Hoa tức giận.

“Đến ngay đây.”

Thấy Trần Kiến Hoa đã bỏ chân vào rồi, Ngô Mai cũng cởi giày vớ ra bỏ chân vào, chân cô gần như đều là thịt, đừng nhìn dáng dấp của cô béo nhưng chân lại cực kỳ nhỏ nhắn, cô cảm thấy rất xấu hổ.

Hai đôi chân đặt chung một chỗ, nhưng Trần Kiến Hoa rất nhanh đã rút chân mình ra, sắc mặt lạnh lùng.

Ngược lại Ngô Mai rất thoải mái dễ chịu ngâm trong chốc lát, cô ngước mắt nhìn Trần Kiến Hoa: “Hôm nay chúng ta ai ngủ bên trong, ai ngủ bên ngoài vậy?”