MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCó một điều em không biết : Anh yêu emChương 15: Chương 15

Có một điều em không biết : Anh yêu em

Chương 15: Chương 15

470 từ · ~3 phút đọc

Này, cô gọi điện cho người nhà đi! Không chừng họ lo cho cô lắm đó! – Hắn nhắc.
– Ờ! – Nó nói rồi đút tay vào túi tìm điện thoại. Loay hoay một hồi, chẳng thấy cái điện thoại đâu cả.
– Chết rồi! Chắc tại lúc tối anh đâm tôi nên mất tiêu cái điện thoại rồi! – Nó ỉu xìu.
– Sao lại tại tôi? Tại cô lanh chanh chạy ra chứ bộ – Hắn giãy nảy.
– Chứ không phải anh suýt đâm con mèo nhỏ à? – Nó chun mũi.
– Thôi thôi! Cô cầm điện thoại tôi mà gọi. – Hắn rút điện thoại ra, chìa trước mặt nó.
Cầm cái điện thoại của hắn trên tay, nó cảm thấy lúng túng.
– 1…2….5….2…6….2…4….5…. – Nó lầm bầm.
– Cô làm cái gì vậy? – Hắn hỏi.
– Tôi không nhớ số. – Mặt méo xẹo.
– Trời ơi, hay tại tối qua tôi tông cô nên đầu cô mất hết chất xám rồi? Thôi, đi với tôi. – Hắn kéo tay nó đi.
Tại shop hàng ở cửa hàng lớn nhất thành phố.
– Dẫn tôi đến đây làm gì? – Nó kéo áo hắn.
– Đền điện thoại cho cô! – Hắn quay lại nói với chị bán hàng – Chị lấy cho em cái này.
Sau khi thanh toán xong, hai đứa nó cùng “bay” vào một nhà hàng nhỏ.
– Tôi lưu số của tôi vào máy mới của cô rồi! – Hắn thông báo.
– Lưu vào làm gì? – Nó ngạc nhiên nhưng hắn còn ngạc nhiên hơn cả nó.
– Bộ cô không muốn liên lạc với tôi hả? – Hắn tò mò.
– Xời! Anh cũng muốn ám tôi y như cái tên hắc ám ấy hả? – Nó nghĩ đến Lâm Duy.
– Tên hắc ám nào?
– Thôi, anh không cần biết! – Nó phẩy tay rồi lôi điện thoại ra nghịch.
– Tên anh là Thiên Minh hả? – Nó nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Hắn đang uống nước và suýt nữa thì “trả lại nước cho không khí” luôn sau câu nói của nó.
– Cô…. đừng nói là cô không biết tên tôi đấy nhé? – Hắn vẫn còn ngạc nhiên.
– Yên tâm, tôi không nói đâu, anh nói rồi mà! Hì! – Nó cười trừ.
– Cô có biết hội FM không? – Thiên Minh hỏi, giọng tuyệt vọng.
– Hình như không, à mà hình như biết. – Nó chống cằm suy nghĩ.
– Cô là người đến từ sao hỏa hả? Sao cái gì cũng không biết hết vậy?
– Tại sao lại phải biết? – Nó ngây ngô hỏi.
– Tại…tại…. học sinh BFM ai chẳng biết. – Thiên Minh cố tìm cớ.
– Vậy hả? Vậy thì giờ tôi biết rồi này. – Lại cười.
Điện thoại Thiên Minh rung lên.
– Alo – Thiên Minh.
–
– Sao hắn không đưa em về.
–
– Umk!