Thế giới của trẻ con chúng tôi thường kết thúc vào lúc tám giờ tối, khi tiếng loa phát thanh của xã ngừng râm ran và mẹ bắt đầu giục giã việc đi ngủ. Nhưng đối với tôi và thằng Tí triết gia, đó mới là lúc một thế giới khác mở ra—thế giới của bóng đêm, của những tiếng dế rỉ rả và của những vì sao lấp lánh như những hạt muối bị ông Trời đánh rơi trên tấm thảm nhung đen kịt.
"Mày có thấy những ngôi sao kia không Mận?" Tí hỏi khi hai đứa đang nằm ngửa mặt trên nóc đống rơm khô sau nhà, hơi ấm của rơm quyện với mùi nắng chiều còn sót lại tạo nên một cảm giác êm ái lạ thường.
"Thấy chứ. Sao nào mà chẳng là sao. Ba tao bảo đó là những khối khí cháy cách xa mình hàng triệu cây số."
Tí tặc lưỡi, vẻ mặt thất vọng tràn trề:
"Lại là sự thực tế khô khan của người lớn! Nếu chỉ là khối khí cháy thì tại sao chúng lại nhấp nháy như đang ra hiệu cho mình? Tao tin rằng mỗi ngôi sao là một hòm thư. Người ta gởi vào đó những điều không thể nói với người ở mặt đất, và vì chúng có quá nhiều thư nên chúng mới nặng lòng mà phát sáng đấy."
Ý tưởng của thằng Tí làm tôi rùng mình. Nếu mỗi ngôi sao là một hòm thư, thì bầu trời kia chắc hẳn là một bưu điện khổng lồ nhất vũ trụ. Và nếu nó là bưu điện, thì chúng tôi—những đứa trẻ chưa bao giờ được đi xa khỏi lũy tre làng—hoàn toàn có quyền gởi đi những tâm tư của mình.
"Nhưng làm sao để gởi thư lên đó hả Tí? Mình đâu có đôi cánh của chim ưng, cũng chẳng có tên lửa của Liên Xô?"
Tí ngồi dậy, đôi mắt nó lấp lánh dưới ánh trăng non:
"Chúng ta sẽ gởi bằng 'sóng não' và bằng những lá thư giấy. Chúng ta sẽ đốt chúng đi, khói sẽ mang chữ nghĩa bay lên cao, hòa vào không khí và cuối cùng sẽ đậu lại trên những vì sao không có tên. Những ngôi sao có tên như sao Bắc Đẩu hay sao Hôm đã quá bận rộn với việc chỉ đường rồi, mình phải tìm những ngôi sao nhỏ xíu, khiêm nhường ở góc trời kia kìa."
Thế là, "Dự án bưu điện ngân hà" của chúng tôi bắt đầu. Chúng tôi lén lấy những trang giấy trắng nhất trong tập vở mới, dùng bút mực viết lên đó những dòng chữ nắn nót nhất có thể.
Con bé Tủn cũng tham gia. Nó không biết viết nhiều, nên nó vẽ. Nó vẽ một cái kẹo mút khổng lồ và một đôi giày màu hồng.
"Em gởi cho ngôi sao nào nhìn giống cái nơ kia kìa," Tủn chỉ tay lên bầu trời. "Em muốn xin ngôi sao đó nói với ông già Noel là em đã ngoan cả tháng nay rồi, không còn hay mách lẻo anh Mận nữa."
Tôi nhìn lá thư của Tủn, rồi nhìn lá thư của mình. Tôi không xin kẹo, cũng chẳng xin giày. Tôi viết: "Gởi ngôi sao ở phía trên ngọn cây đa. Xin hãy giữ cho ba tôi bớt nhức đầu mỗi khi đi làm về. Xin hãy làm cho mẹ tôi cười nhiều hơn khi nấu bếp. Và nếu được, xin hãy cho tôi biết tại sao người lớn lại hay quên những giấc mơ của họ nhanh đến thế?"
Thằng Tí thì viết một lá thư dài dằng dặc, kín cả hai mặt giấy. Nó bảo nó đang đặt ra những câu hỏi về sự vận hành của vũ trụ cho một ngôi sao mà nó tự đặt tên là "Sao Thông Thái".
Chúng tôi gom tất cả lá thư lại, đặt vào một cái lon sữa bò cũ. Tí quẹt một que diêm. Ngọn lửa nhỏ bùng lên, liếm vào những mép giấy trắng. Khói bắt đầu bay lên, mỏng manh và xám xịt, lờ lững trôi trong không gian yên tĩnh của đêm hè. Chúng tôi đứng im, ngước nhìn theo làn khói cho đến khi nó tan biến vào hư không.
"Xong rồi đấy," Tí thì thầm. "Bây giờ việc của mình là chờ đợi câu trả lời."
"Câu trả lời sẽ đến bằng cách nào?"
"Bằng những giấc mơ, hoặc bằng một dấu hiệu nào đó vào sáng mai. Mày phải cực kỳ tinh ý mới thấy được."
Đêm đó, tôi nằm mơ thấy mình là một bưu tá vũ trụ. Tôi khoác một chiếc túi đầy những phong bì bằng bạc, đạp chiếc xe đạp cà tàng băng qua những dải ngân hà. Tôi thấy lá thư của Tủn được một ngôi sao nhỏ nhận lấy và nó bỗng biến thành màu hồng rực rỡ. Tôi thấy lá thư của mình rơi vào tay một ngôi sao già nua, ông ấy mỉm cười và gật đầu với tôi.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy với một cảm giác háo hức kỳ lạ. Tôi chạy ra sân, nhìn ngó khắp nơi để tìm "dấu hiệu".
Mẹ tôi đang ngồi giặt quần áo bên giếng nước. Lạ thay, hôm nay mẹ không cằn nhằn về việc đống quần áo quá dày. Mẹ vừa vò đồ vừa khẽ hát một giai điệu cũ. Tôi nhìn lên trời, nắng sớm trong vắt. Có phải ngôi sao đã nhận được thư của tôi và ban cho mẹ một buổi sáng bình yên?
Ba tôi dắt xe ra cổng đi làm. Ba dừng lại, nhìn tôi rồi bất ngờ rút trong túi ra một túi kẹo lạc:
"Nè, hôm qua ba đi ngang hàng tạp hóa thấy ngon nên mua cho con. Ăn ít thôi kẻo sún hết răng nhé!"
Tôi cầm túi kẹo mà lòng run rẩy. Đây chắc chắn là câu trả lời từ những vì sao! Người lớn thường gọi đó là "sự tình cờ", nhưng chúng tôi biết chắc đó là một phép màu bưu chính.
Tôi chạy đi tìm thằng Tí để báo tin mừng. Tí đang đứng dưới gốc cây khế, tay cầm một chiếc lá vàng vừa rụng.
"Mày có thấy gì không Mận? Trên chiếc lá này có những đường gân rất lạ. Tao tin đây là mật mã phản hồi từ Sao Thông Thái. Nó nói rằng mọi câu hỏi đều có câu trả lời, nhưng đôi khi câu trả lời chính là việc mình tiếp tục đặt câu hỏi."
Tôi nhìn chiếc lá, chẳng thấy mật mã gì cả, chỉ thấy những đường gân lá bình thường. Nhưng nhìn cái vẻ mặt nghiêm túc của Tí, tôi hiểu rằng niềm tin là một loại thấu kính. Nếu bạn tin vào điều kỳ diệu, bạn sẽ thấy nó hiện diện ngay cả trong một chiếc lá rụng hay một túi kẹo lạc của ba.
Người lớn thường cười nhạo những trò mê tín của trẻ con. Họ bảo: "Làm gì có chuyện đốt giấy mà sao trên trời nghe thấy". Nhưng chính họ lại là những người hay đi xem bói, hay cầu nguyện trước những pho tượng vô tri. Họ cũng đang gởi thư đi, nhưng họ gởi bằng sự sợ hãi và thực dụng. Còn chúng tôi gởi thư bằng sự thuần khiết và hy vọng.
Thế giới của người lớn quá ồn ào với những tiếng động cơ và tiếng cãi vã, đến mức họ không còn nghe thấy tiếng "thầm thì" của vũ trụ. Họ quên mất rằng mình cũng từng là những vì sao nhỏ bé trước khi bị bụi trần che lấp.
"Này Tí," tôi hỏi khi hai đứa đang ngồi chia nhau túi kẹo lạc. "Nếu sau này mình lớn lên, mình có còn viết thư cho những vì sao không?"
Tí nhai kẹo lạo xạo, mắt nhìn xa xăm:
"Có thể mình sẽ không đốt giấy nữa, vì lúc đó mình sẽ bận viết những bản báo cáo và hợp đồng. Nhưng tao hy vọng cái hòm thư trong lòng mình đừng bao giờ bị khóa lại. Chỉ cần mình còn biết ước ao, thì những vì sao vẫn sẽ còn phát sáng."
Con bé Tủn chạy đến, khoe đôi giày màu hồng mới tinh mà mẹ nó vừa mua cho để đi ăn đám cưới vào chủ nhật này. Nó nhảy chân sáo, mặt hớn hở:
"Anh Tí ơi! Ngôi sao cái nơ giỏi thật đấy! Em vừa mới xin hôm qua mà hôm nay đã có giày rồi!"
Tí cười, cái cười của một người biết rõ sự thật nhưng không nỡ phá vỡ giấc mơ của đứa trẻ:
"Ừ, ngôi sao đó chắc là bưu tá trưởng đấy. Lần sau có xin gì thì cứ xin nó."
Tôi nhìn Tủn, rồi nhìn Tí. Tôi chợt nhận ra một triết lý lớn lao hơn cả những vì sao. Phép màu không phải đến từ bầu trời xa xôi, mà nó đến từ việc chúng ta dám nói ra mong muốn của mình và tin tưởng vào lòng tốt của thế giới. Khi tôi viết thư xin cho ba bớt nhức đầu, tự khắc tôi sẽ cư xử ngoan ngoãn hơn để ba vui. Khi Tủn xin giày, nó sẽ cố gắng giúp mẹ làm việc nhà nhiều hơn. Những vì sao chỉ là cái cớ để chúng ta trở nên tốt đẹp hơn với nhau.
Bầu trời đêm hôm đó lại hiện ra với muôn vàn tinh tú. Tôi nằm trên hiên nhà, nhìn lên ngôi sao ở ngọn cây đa. Tôi không viết thư nữa. Tôi chỉ thầm thì: "Chào bạn. Cảm ơn vì túi kẹo lạc của ba. Chúc bạn một đêm ngon giấc trên cao ấy."
Có một ngôi sao bỗng nháy lên một cái thật mạnh, như một cái nháy mắt đầy tinh nghịch. Tôi mỉm cười, cảm thấy mình vừa kết giao được với một người bạn vĩ đại.
Trưởng thành là một quá trình đi từ việc tin vào phép màu đến việc hiểu về thực tại. Nhưng những người trưởng thành hạnh phúc nhất chính là những người vẫn giữ được một sợi dây liên lạc với những vì sao không có tên. Họ biết rằng dù cuộc đời có tối tăm đến đâu, chỉ cần ngước mắt lên, họ sẽ thấy hàng triệu hòm thư đang chờ đón những tâm tư của mình.
Những vì sao không có tên—chúng không cần được đặt tên bởi các nhà thiên văn học. Chúng được đặt tên bởi những đứa trẻ đang nằm trên đống rơm, bởi những người đang yêu, và bởi những người già đang nhớ về quá khứ. Với mỗi người, một ngôi sao sẽ có một cái tên riêng: Sao Hy Vọng, Sao Kỷ Niệm, hay đơn giản là Sao Kẹo Lạc.
Bưu điện ngân hà của chúng tôi sẽ mãi hoạt động, chừng nào rơm vẫn còn thơm và chừng nào con người còn biết ngửa mặt nhìn trời.
Đêm nay, xóm nhỏ của tôi chìm vào giấc ngủ yên bình. Tôi biết dưới những mái tranh nghèo kia, có những lá thư vô hình đang bay lên từ những nhịp thở đều đặn. Và trên cao kia, những vì sao đang miệt mài đọc thư, chớp mắt để gởi lại những lời chúc lành cho mặt đất.
Tôi nhắm mắt lại, lòng nhẹ tênh như làn khói giấy hôm nào. Ngày mai sẽ lại là một ngày nắng đẹp, và tôi biết chắc chắn rằng, bất cứ điều gì xảy ra, tôi vẫn luôn có những người bạn lấp lánh ở phía bên kia bầu khí quyển đang dõi theo mình.
"Ngủ ngon nhé, những ngôi sao không có tên."
Tiếng dế mèn ngoài vườn bỗng vang lên một điệu nhạc dịu êm, như một bản hồi đáp ngọt ngào gởi đến đứa trẻ đang chìm vào giấc mộng. Thế giới này thực ra rất đơn giản, chỉ cần bạn biết gởi đi yêu thương, vũ trụ sẽ trả lại cho bạn những ánh sáng diệu kỳ nhất.