MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCổ Tích Đại Chiến: Cái Tết Vô TriChương 2: Check-in Homestay "Hòa Bình": Nơi Khởi Đầu Của Những Nỗi Lo

Cổ Tích Đại Chiến: Cái Tết Vô Tri

Chương 2: Check-in Homestay "Hòa Bình": Nơi Khởi Đầu Của Những Nỗi Lo

1,261 từ · ~7 phút đọc

Tờ mờ sáng ngày 28 Tết, sương mù vẫn còn lảng bảng trên những rặng tre già bao quanh làng cổ, nhưng sự yên bình ấy đã bị xé toạc bởi tiếng động cơ phân khối lớn gầm rú. Một chiếc "ngựa sắt" phiên bản mô tô phân khối lớn, đen bóng và đầy gai góc, lao vút qua cổng làng, để lại một làn khói trắng xóa và tiếng chó sủa inh ỏi.

Thánh Gióng, với bộ giáp sắt sáng choáng dưới ánh bình minh, bóp phanh kít một cái ngay trước cổng Homestay "Hòa Bình". Chàng gỡ chiếc mũ bảo hiểm full-face, để lộ khuôn mặt phong trần nhưng đôi mắt thì đang dán chặt vào cái túi nilon treo lủng lẳng ở ghi-đông: "Suýt thì rơi mất bịch bánh giò mua ở đầu làng... Đói quá."

Gióng chưa kịp dắt xe vào sân thì một tiếng "Bành! Bành!" vang lên. Từ phía bên kia con đường, một con Voi chín ngà (có gắn biển số xe phong thủy) đang chậm rãi tiến tới. Trên lưng voi, Sơn Tinh diện một bộ đồ leo núi hiệu The North Face, tay cầm gậy trekking, trông cực kỳ ra dáng một đại gia bất động sản vùng núi.

"Này anh bạn trẻ, né cái xe phân khối lớn ra cho voi của ta đỗ cái nào!" Sơn Tinh hô lớn, giọng hào sảng nhưng đầy uy quyền.

Chưa đợi Gióng trả lời, một cột nước bỗng dưng từ đâu phun thẳng lên mặt đường. Một chiếc du thuyền hạng sang chạy bằng... phép thuật, rẽ nước lướt tới. Thủy Tinh đứng trên mũi tàu, diện vest trắng, mắt đeo kính râm Gucci, tay cầm ly rượu vang đỏ: "Đỗ xe cái gì? Tết này ta bao trọn cái ao trước cửa homestay này rồi. Sơn Tinh, khôn hồn thì dắt voi lên đỉnh núi mà nằm!"

"Lại là ngươi!" Sơn Tinh nghiến răng, tay bắt đầu niệm chú gọi núi. Cả khu đất bỗng rung chuyển bần bật.

Trong khi hai vị thần đang chuẩn bị cho hiệp đấu thứ 9999 trong sự nghiệp, một chiếc taxi Phượng Hoàng đỏ rực từ trên trời sà xuống. Cửa xe mở ra, Cám bước xuống trước, đôi giày cao gót nhọn hoắt dẫm mạnh xuống bùn.

"Ôi trời đất ơi! Ngọc Hoàng đùa tôi à?" Cám thét lên, tay che mũi, tay kia giơ chiếc iPhone 15 Pro Max lên quay ngay một vòng cảnh tượng hỗn độn trước mắt. "Hế lô cả nhà yêu của Cám, mọi người xem này! Đây là chỗ mà Ngọc Hoàng bảo là 'resort 5 sao' đấy à? Trông không khác gì cái chuồng lợn của mụ dì ghẻ ngày xưa! #HomestayHòaBình #BấtỔn #CứuCám."

Ngay sau Cám, Tấm bước xuống với phong thái hoàn toàn trái ngược. Cô mặc bộ áo tứ thân giản dị nhưng tươm tất, tay xách chiếc giỏ cói quen thuộc. Tấm hít một hơi thật sâu mùi bùn đất trộn lẫn mùi nhang trầm của làng quê, khẽ mỉm cười: "Cám à, nơi này ít ra còn sạch hơn cái tâm hồn đầy filter của em đấy. Lo mà xách đồ vào đi, không chim sẻ của chị lại tưởng tóc em là tổ rơm thì khổ."

Cám định cãi lại nhưng tiếng "Rầm! Rầm!" từ phía sau khiến cô ta im bặt. Thạch Sanh đang vác trên vai một cái túi khổng lồ, bên trong chứa đầy... củi và một cái búa to bằng cái bàn. Chàng đi bộ từ rừng về đây, gương mặt đầy mồ hôi nhưng vẫn cười tươi rói: "Chào mọi người! Có ai cần bổ củi hay diệt chằn tinh không? Tôi làm miễn phí cho!"

Đi sau cùng, lủi thủi và lấm lét như một bóng ma, chính là Lý Thông. Hắn xách theo một chiếc vali kéo nặng trịch, mắt không ngừng đảo quanh để quan sát địa hình. Hắn liếc nhìn con voi của Sơn Tinh, rồi lại nhìn cái du thuyền của Thủy Tinh, trong lòng thầm tính toán: "Vòi voi này đem nấu cao, du thuyền này đem bán đồng nát... Tết này giàu to rồi Thông ơi!"

Cả hội đứng tụ tập trước cánh cổng gỗ của homestay. Tấm bước lên phía trước, nhẹ nhàng đẩy cửa. Một tiếng "Két..." kéo dài đầy rùng rợn.

[Thông báo từ Hệ thống Thiên Đình: Toàn bộ nhân vật đã check-in thành công. Độ bền của Homestay: 100%. Mức độ hòa bình: 5%. Bắt đầu nhiệm vụ sống sót qua mùng 1!]

"Chỗ này... có vẻ hơi hẻo lánh nhỉ?" Lý Thông lên tiếng, phá tan sự im lặng. "Hay là để tôi đứng ra quản lý tài chính cho cả nhóm? Tôi có kinh nghiệm điều hành chuỗi cung ứng rượu thuốc và hàng xách tay từ xứ người..."

"Thôi đi Thông!" Thạch Sanh vỗ vai Lý Thông một cái mạnh đến nỗi hắn suýt quỵ xuống đất. "Anh em mình chung nhà, có gì ăn nấy, tiền bạc làm gì cho nặng lòng."

Vừa bước vào sân, cả bọn đã thấy một đống đồ đạc ngổn ngang ở giữa sân: gạo nếp, lá dong, đậu xanh và những tảng thịt lợn lớn. Trên bức tường chính của homestay, một màn hình LED khổng lồ hiện lên gương mặt của Ngọc Hoàng đang đắp mặt nạ đất sét.

"Hế lô các con! Check-in xong rồi hả? Nhìn mặt đứa nào đứa nấy cũng 'tươi' quá nhỉ? Giờ là nhiệm vụ đầu tiên: Phân chia phòng ốc và chuẩn bị bữa cơm trưa đoàn kết. Ta nhắc lại, ai mà làm hư cái ghế hay vỡ cái chén trong nhà này là ta trừ 10 năm tuổi thọ đấy nhé! Chúc các con may mắn, ta đi spa đây!"

Màn hình tắt phụt. Cả hội nhìn nhau.

"Tôi chọn phòng master có ban công!" Cám nhanh chân xách túi chạy biến lên lầu. "Em à, phòng đó chị để dành cho... chim sẻ của chị rồi." Tấm nói vọng theo, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy đe dọa.

Sơn Tinh và Thủy Tinh thì lại bắt đầu cãi nhau về việc ai sẽ được để đồ trong tủ lạnh. Thánh Gióng không quan tâm, chàng đã lén lấy một tảng thịt lợn rừng vốn để gói bánh chưng, nhóm lửa ngay giữa sân và bắt đầu... nướng.

"Này! Đó là thịt gói bánh chưng mà!" Tấm hét lên, tay thò vào túi thóc chuẩn bị rút "hàng". "Tôi đói..." Gióng trả lời ngắn gọn, miệng vẫn nhai nhóp nhép miếng bánh giò mua lúc nãy.

Trận chiến tranh giành không gian sống bắt đầu bùng nổ. Thạch Sanh cố gắng can ngăn nhưng vì tay chân quá khỏe, chàng lỡ tay xô ngã cái kệ giày gỗ Lim của homestay. Lý Thông nhân cơ hội đó, lén rút lấy chiếc gương cầm tay bằng vàng của Cám bỏ vào túi.

Chỉ trong vòng 15 phút sau khi check-in, Homestay "Hòa Bình" trông như vừa trải qua một trận càn quét của quân giặc. Bụi bay mù mịt, tiếng chửi bới, tiếng cười nói và tiếng "ngựa sắt" nẹt pô tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng.

Từ trên tầng cao nhất, Tấm nhìn xuống bãi chiến trường, tay vân vê hạt thóc, miệng lẩm bẩm: "Ngọc Hoàng ơi là Ngọc Hoàng, người muốn chúng con đoàn kết, hay là muốn chúng con... tuyệt chủng sớm vậy?"

Dưới sân, chim sẻ bắt đầu bay về đậu kín mái nhà, mắt con nào con nấy cũng sắc lẹm như dao, sẵn sàng chờ lệnh của "chị đại". Cái Tết này, chắc chắn sẽ không có ai được yên ổn.