MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Tổng Lại Phát Điên RồiChương 814

Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 814

553 từ · ~3 phút đọc

Chương 814

Ngay sau đó không biết có phải Tả An cũng thấy mình trẻ con không mà anh bỗng bật cười, nói giọng dịu dàng: “Ừm, anh đi nhé”

Nói là như vậy nhưng anh ta vẫn không chịu lái đi.

Hứa Tịnh Nhi không cho anh ta thêm cơ hội nào nữa. Cô đóng ngay cửa lại.

Tả An sờ mũi, mỉm cười. Tầm năm phút sau, anh ta mới thật sự rời đi.

Hứa Tịnh Nhi rửa sạch hai chiếc cốc, đi tắm và nằm lên giường.

Hai tay cô đặt sau gáy, mắt nhìn lên trần nhà. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh tối hôm nay. Cuối cùng dừng lại ở đoạn cô đề cập tới bố của Tả An. Đó là lúc anh ta né tránh.

Tả An rất gần gũi với mẹ, nhưng có vẻ với bố thì không…

Thế nhưng anh ta lại đến tập đoàn Cố Thị, đó là ý của Tả tổng, hơn nữa họ còn chèn ép cả Tả Tư. Vậy thì có phải là Tả tổng càng coi trọng Tả An hơn không?

Đây chính là nguyên nhân khiến Tả Tư hận Tả An?

Hứa TỊnh Nhi suy nghĩ linh tinh một hồi rồi từ từ ngủ thiếp đi.

Hôm nay là cuối tuần.

Mặc dù tối qua cô ngủ muộn nhưng do đồng hồ sinh học đã hình thành nên sáng nay bảy giờ đúng là cô đã mở mắt rồi.

Dù cô còn nằm trên giường lăn lộn một lúc nhưng không hề ngủ tiếp. Cô cũng không ép bản thân nữa nên đã ngồi dậy đi đánh răng rửa mặt.

Hứa Tịnh Nhi thay sang đồ thể thao, chạy vài vòng quanh khu dân cư. Sau khi tập thể dụng xong, cô tự làm đồ ăn sáng cho mình. Sau đó cô đi siêu thị mua chút đồ bổ và đồ dùng hàng ngày.

Lúc cô xách đồ về thì mơ hồ cảm thấy có người đi theo mình. Cô dừng bước, quay đầu lại thì không thấy ai.

Hứa TỊnh Nhi chau mày. Cô rảo bước nhanh hơn.

Hứa Tịnh Nhi tăng tốc. Người phía sau hình như cũng tăng tốc theo. Cô chau chặt mày, thấy phía trước có một khúc ngoặt thế là đôi mắt cô sáng lên. Cô chạy như bay, cả người biến mất sau góc rẽ.

Hứa Tịnh Nhi đúng là bỏ chạy thật, ngay sau đó cô áp sát tường, chờ đợi.

Người đi theo cô quả nhiên trúng chiêu. Đó là một người đàn ông đeo khẩu trang đang vội vàng chạy tới. Trong nháy mắt người này chưa kịp nhìn thấy Hứa Tịnh Nhi thì cô đã đưa tay lên chào trước: “Hi, người anh em!”

Người đàn ông chạy lỡ trớn vô thức quay đầu lại. Ngay lập tức hai túi đồ trong tay cô được quăng thẳng vào người anh ta.

Người đàn ông không kịp phòng bị chỉ hự một tiếng rồi loạng choạng lùi về phía sau.

Hứa Tịnh Nhi không cho người đàn ông có cơ hội kịp thở. Cô đạp mạnh vào đầu gối người này khiến hắn phải khụy chân xuống đất. Sau đó cô vặn tay người đàn ông ra phía sau, ghì sát vào lưng hắn khiến hắn bất động.