MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCố Tổng Lại Phát Điên RồiChương 885

Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 885

501 từ · ~3 phút đọc

Chương 885

Nhìn ánh mắt của cô Lâm cứ như đang nghĩ rằng lần này Hứa Tịnh Nhi mà đi thì sẽ không trở lại nữa vậy.

Hứa Tịnh Nhi vội vàng nói: “Chị Lâm, chị yên tâm. Giờ em rảnh, sau này mỗi ngày em đều đến với ông. Chỉ có điều tối nay em có hẹn với Tiêu Thuần nên giờ phải đi trước”.

“Hóa ra là vậy…Cô có hẹn với cô Tiêu Thuần đấy hả”, cô Lâm lắp bắp rồi bỗng thở phào: “Vậy thì tốt rồi. Thôi tôi không làm phiền cô nữa. Lần sau cô và cô Tiêu Thuần cũng tới thăm ông cụ nhé. Ông cụ thương cô Tiêu Thuần lắm. Nếu như có cả cô ấy đến thì chắc chắn ông cụ sẽ rất vui”.

Thấy cô Lâm câu nào cũng nhắc tới ông cụ thì Hứa Tịnh Nhi không khỏi bật cười.

Những người khác cô có thể không tin nhưng với gia đình cô Lâm thì có thể. Nếu không…Khiết Thần đã không sắp xếp họ chăm sóc ông cụ khi ông bị hôn mê.

Đây chính là hậu phương mà anh tin tưởng nhất.

Hứa Tịnh Nhi đi ra cổng bệnh viện, đợi tầm 5 phút thì Tiêu Thuần lái xe tới. Cô mở cửa xe, ngồi vào và thắt dây an toàn.

“Muốn ăn gì nào?”, Tiêu Thuần vừa xoay vô lăng vừa hỏi.

Hứa Tịnh Nhi nhìn chăm chăm: “Đồ Âu đi, thanh đạm chút, nếu không…lát nữa mình sẽ bốc hỏa mất”.

“Cậu nói vậy là có ý gì?”

Hứa Tịnh Nhi chỉ cười, không nói gì. Cô lấy điện thoại ra tìm một vài nhà hàng Âu được review tốt, sau đó nhập google map: “Tới đây nào. Xuất phát”.

Nhà hàng ăn không xa, nhưng do đang giờ cao điểm nên phải mất nửa tiếng mới tới nơi.

Hai người khoác tay nhau đi vào trong. Hứa Tịnh Nhi chọn một phòng kín. Nhân viên phục vụ đưa họ tới đó. Sau khi ngồi xuống thì Tiêu Thuần bắt đầu tỏ ra nghi ngờ.

“Hứa Tịnh Nhi, có phải cậu có chuyện gì muốn nói với mình không? Chúng ta có hai người mà còn cần phòng kín à? Làm gì mà mập mờ như xã hội đen thế?”

Hứa Tịnh Nhi á khẩu, nhưng sau đó bèn gật đầu.

“Thật ra cũng tương tự như thế”.

“…”

Tiêu Thuần nâng tách trà uống một ngụm. Nghe Tịnh Nhi nói vậy thì bị sặc nước, ho khù khụ.

Hứa Tịnh Nhi vội vàng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh và vỗ lưng cô ấy: “Không sao chứ?”

“Khụ…khụ…không sao”, Tiêu Thuần xua tay, đặt tách trà xuống. Sau đó cô ấy hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng và lên tiếng: “Hứa Tịnh Nhi, cậu định cướp hôn hay là muốn bắt cóc Khiết Thần? Cậu nói đi, người chị em như mình chắc chắn sẽ lên rừng xuống biển vì cậu”.