MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 1080

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 1080

517 từ · ~3 phút đọc

Chương 1081

Nam Khuê có thể dễ dàng nhận thấy tốc độ xe được tăng lên rất nhiều.

Nhìn thấy khoảng cách từ xe đến bệnh viện ngày càng gần.

Nhưng mà, ngay tại một giao lộ có đèn xanh đèn đỏ.

Bỗng nhiên tài xế bối rối hét lên một tiếng: “Không ổn rồi, có xe lao đến, bảo vệ…”

Còn chưa nói xong, đột nhiên một cú va chạm mạnh xảy ra, trời đất quay cuồng.

Ngay sau đó, toàn bộ chiếc xe bị đập xuống đất, nằm nghiêng ở đó.

Do va chạm, Nam Khuê bỗng ngã xuống từ trên ghế sau, may mà Lâm Tiêu đỡ kịp.

Nam Khuê cắn môi, cơ thể không ngừng run rẩy, toàn bộ cơ thể đều đang run lên.

Trong lòng cô vô cùng sợ hãi.

Đứa bé, con của cô phải làm sao đây?

Nước ối vẫn còn đang chảy, nếu nước ối chảy hết mà không thể mổ tu cung lấy hai đứa bé ra thì thật sự sẽ lành ít dữ nhiều.

Cô đã không dám nghĩ đến hậu quả.

“Lâm Tiêu, nghĩ cách đi, để tôi ra ngoài.” Nhìn thoáng qua bên ngoài, Nam Khuê nói.

Dù thế nào đi chăng nữa, cho dù cô có phải bò thì cô cũng muốn bò đến bệnh viện.

Cô có thể chết.

Nhưng con của cô chắc chắn không thể xảy ra chuyện được.

“Thiếu phu nhân, xe đã bắt đầu có dấu hiệu bốc cháy rồi. Không chỉ tôi mà nhưng người ở ngoài đó nữa, tất cả mọi người đều không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ sợ không cẩn thận sẽ làm xe phát nổ.”

“Cô chờ chút, tôi đã báo cảnh sát rồi, cảnh sát sẽ đến ngay thôi. Bọn họ có kinh nghiệm chuyên nghiệp.”

Lời của Lâm Tiêu chẳng khác gì nói khó khăn chồng chất khó khăn cả.

Gặp phải tai nạn giao thông đã đủ thê thảm rồi.

Không ngờ, xe còn có dấu hiệu phát nổ nữa.

Đúng vậy, thế nên ngay lúc này một đám người đông đúc bên ngoài mới không dám tùy tiện động vào chiếc xe này, cũng không dám tùy tiện cứu cô ra.

Tu cung ngày càng co thắt thường xuyên, sau đó, dường như là cứ hai phút một lần.

Ngoại trừ hít thở và đau đớn ra thì Nam Khuê đã không còn chút sức lực dư thừa nào để suy nghĩ về bất cứ chuyện gì khác nữa.

Bây giờ trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ, đó là: Phải sống sót ra ngoài, phải để cho hai đứa bé có thể đến với thế giới này một cách an toàn.

Mỗi một lần hít thở đều như dao cứa vậy.

Đau thấu tim.

Phía đầu xe đã có khói bốc lên dày đặc.

Hơn nữa, làn khói đó càng lúc càng lớn, càng ngày càng dày.

Nam Khuê biết, có thể đây là điềm báo sắp phát nổ.

Phát nổ?

Nghĩ đến hai chữ này, lồng ngực của cô bắt đầu đau nhói lên.