MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 121

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 121

527 từ · ~3 phút đọc

Chương 121

“Yên tâm đi, trước khi chưa sắp xếp mọi chuyện xong xuôi thì cha sẽ không nhắm mắt đâu.”

Lục Kiến Thành nhanh chóng đứng trước giường bệnh.

Trong mắt anh đều là tia máu, hốc mắt ẩm ướt.

Anh đưa tay, cẩn thận cầm tay ông cụ, gom hết dũng khí mới lên tiếng: “Ông nội, con đây.”

“Ông cũng không nhiều lời nữa, với con, ông nội chỉ có một tâm nguyện, con có thể đồng ý với ông nội không?”

“Ông nội ngài nói đi.”

“Sau khi ông nội đi, người ông nội không yên tâm để lại nhất chính là con nhóc kia, cho nên không được ly hôn với con bé, con phải chăm sóc con bé thật tốt, che chở cho con bé, yêu con bé, Kiến Thành, con có thể làm được không?”

“Được.”

Lục Kiến Thành cúi đầu: “Ông nội, con đồng ý với ông.”

“Được.” Ông cụ vô cùng vui mừng, cười vui vẻ nói: “Vậy ông nội yên tâm rồi.”

“Đi gọi đứa nhỏ kia vào đi.”

Nam Khuê là người cuối cùng đi vào.

Đến cửa, cô mạnh mẽ lau nước mắt.

Cô biết ông nội muốn thấy cô cười, ông nội không muốn để cô khóc dù chỉ một chút.

Cho nên cô phải nhịn, cô không thể khóc, cô nhất định không thể khóc.

Thật vất vả lắm mới điều chỉnh được cảm xúc, Nam Khuê cố gắng cười, đến bên người ông cụ, nắm chặt lấy tay ông.

“Ông nội, con là Khuê Khuê.”

Nam Khuê vẫn luôn cố gắng chống đỡ, cũng luôn nói với mình phải mỉm cười.

Nhất định phải dùng vẻ mặt tốt nhất để nói chuyện với ông nội, để ông nội vui vẻ, đừng khiến ông nội lo lắng.

Nhưng vừa lên tiếng, nước mắt của cô đã không nhịn được mà chảy xuống.

“Nhóc con, đừng khóc, sinh lão bệnh tử, đây là quy luật tự nhiên của con người, mỗi người chúng ta cuối cùng đều sẽ đến bước này, chỉ là ông nội đi trước một bước mà thôi, sau khi ông nội đi rồi, người ông nội lo nhất chính là con.”

Nam Khuê cầm tay ông, mạnh mẽ lắc đầu: “Không được, ông nội, con không muốn ngài đi, con muốn ngài mãi ở bên cạnh con.”

“Chúng ta đã nói rồi, con còn muốn mang ông ra ngoài chơi nữa, Khuê Khuê còn chưa thực hiện được lời hứa mà? Sao ông có thể bỏ một mình con lại được?”

Nam Khuê khóc đến mức thở không ra hơi, cô không thể tiếp nhận được.

Cô thậm chí còn cảm thấy tất cả những gì trước mắt mình đều là một giấc mơ.

Đợi cô tỉnh giấc thì giấc mơ này sẽ kết thúc.

“Nhóc con, ông nội biết con vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện Kiến Thành cưới con, con cảm thấy thằng bé không tự nguyện cho nên có chút thất vọng. Nhưng ông nội nói cho con biết, đôi khi quá trình như thế nào không quan trọng, chỉ cần kết quả tốt là được.”