MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 1430

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 1430

518 từ · ~3 phút đọc

Chương 1432

Những ngày gần đây đứa nhỏ của cô đã rất kiên cường.

Sau khi kéo khóa váy lên, lúc đánh son môi, Nam Khuê nhìn mình trong gương mà ngẩn mình.

Màu đậu đỏ là màu son anh thích nhất.

Váy đuôi cá là mẫu anh thích cô mặc nhất.

Ngay cả mái tóc xõa dài sau lưng cũng là điều mà anh thích nhất.

Tất cả đều là điều anh thích.

Nếu như có thể, cô hi vọng người đón cô ra ngoài hôm nay là anh.

Nếu như có thể, cô hi vọng ngủ một giấc là thấy anh xuất hiện.

Nhưng kết quả thì sao?

Bao lâu đây?

Anh giống như bốc hơi khỏi thế giới, không có bất kì tin tức gì.

Lúc Đông Họa đi vào thấy Nam Khuê đang ngẩn người.

Nhìn vẻ mặt của cô, cô ấy nhanh chóng đoán được vì sao.

“Khuê Khuê, cậu vui lên đi, là cậu nói chúng ta phải tin vào kì tích.”

“Niệm Khanh và Tư Mặc đã rất lâu rồi không gặp cậu, chắc chắn hai đứa đều rất nhớ cậu, anh Chu đã đặt xong nhà hàng, anh ấy đến đó trước rồi, chúng ta đi thôi.”

Nam Khuê gật đầu: “Được, vậy đi thôi.”

Đến nhà hàng, Nam Khuê vừa vào, Tư Mặc và Niệm Khanh đã lập tức lao đến ôm lấy cô.

“Mẹ, cuối cùng mẹ cũng về rồi, tụi con nhớ mẹ muốn chết.”

“Mẹ, mẹ đi công tác có chăm sóc tốt cho bản thân và em gái không? Em gái có lớn lên chút nào không?”

Hai đứa nhỏ nhanh chóng chuyển sự chú ý lên bụng Nam Khuê.

Nam Khuê vừa cười vừa cưng chiều xoa tóc hai đứa nhỏ, nói: “Sao vậy? Nhanh như vậy mà mẹ đã thất sủng rồi sao, hai đứa chỉ nhớ đến em gái thôi à?”

Hai đứa nhỏ vội vàng xua tay: “Không có không có, mẹ là nữ vương, mẹ vĩnh viễn đứng vị trí thứ nhất.”

Nói thì nói thế nhưng Tiểu Niệm Khanh đã không nhịn được mà nhìn về phía bụng Nam Khuê.

“Mẹ, em gái có lớn hơn không, bây giờ em ấy đã cử động chưa?”

Nghe giọng đã thấy bé kích động đến mức muốn trực tiếp đưa tay ra kiểm tra.

Tiểu Tư Mặc cũng phụ họa: “Đúng vậy mẹ, mẹ mau nói cho tụi con biết đi, mấy ngày này em gái có ngoan không?”

“Ngoan, em gái rất ngoan, hai anh trai ngoan này, các con có muốn sờ em gái nhỏ một chút không?” Nam Khuê cười hỏi.

Tiểu Tư Mặc và Tiểu Niệm Khanh kích động đồng thanh nói.

“Mẹ, có thể chứ?”

Nam Khuê gật đầu: “Có thể, đương nhiên là có thể.”

Hai đứa nhỏ vẫn vô cùng cẩn thận: “Vậy nếu như em gái đang ngủ thì, tụi con có làm em ấy dậy không?”

“Sẽ không, mẹ sẽ bảo vệ tốt em gái, các con thử kiểm tra xem, có khả năng em gái sẽ trả lời hai đứa đấy!”