MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 1638

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 1638

537 từ · ~3 phút đọc

Chương 1642

“Nhưng cậu cũng biết rồi đấy, tôi mắc nợ khắp người, những người kia nói muốn chém tôi, muốn lấy mạng của tôi, tôi chỉ có thể trốn ở một nơi rất vắng vẻ mà thôi.”

Lục Kiến Thành nhíu mày nhìn ông ta: “Dẫn đường đi!”

“Được.”

Đỗ Quốc Khôn ở trong tầng hầm tối tăm của một căn nhà.

Vừa đi vào đã ngửi thấy mùi hôi thối.

Nếu như không phải vì có đồ cần lấy thì Lục Kiến Thành tuyệt đối sẽ không bước vào nơi này nửa bước.

“Quyển nhật kí đâu?”

“Tổng giám đốc Lục, mời cậu ngồi, tôi lập tức đi lấy.”

Vì sắp lấy được tiền nên Đỗ Quốc Khôn vô cùng hào phóng với Lục Kiến Thành.

Trong góc căn phòng chất đầy quần áo vứt đi và thùng giấy con, còn có rất nhiều thứ đã mốc xanh, nhìn không khác gì một đống rác.

Đỗ Quốc Khôn bước qua, từng chút từng chút một gỡ đống rác ra, sau đó nhặt một thứ được bao trong vải từ dưới đất lên.

Sau khi nhặt lên, ông ta thận trọng mở ra, là quyển nhật kí kia.

Ông ta đi qua, cẩn thận đưa cho Lục Kiến Thành.

“Do thời gian quá lâu, hơn nữa thường xuyên bị nước mưa thấm nên quyển nhật kí đã bị mốc, chữ viết cũng không quá rõ.”

Lục Kiến Thành nhận lấy rồi lật nhanh.

Nội dung bên trong thật ra rất đơn giản, tổng cộng chỉ có mười mấy trang.

Mà từ trên mỗi trang cũng không nhiều, cơ bản đều là đôi lời hoài niệm.

Trong một trang, Nam Thu Ngữ có viết: “Lúc làm nhiệm vụ nhất định phải cẩn thận, phải mặc áo chống đạn, đừng làm bản thân bị thương, cũng càng đừng để bị thương, nếu không em sẽ lo lắng.”

Ngón tay Lục Kiến Thành dừng ở trang này, sau đó anh nhìn Đỗ Quốc Khôn: “Ông đã đọc nhật kí của bà ấy.”

“Nhật kí thì có gì đáng xem chứ, tôi không có đọc.” Đỗ Quốc Khôn không chịu thừa nhận.

Ánh mắt Lục Kiến Thành trở nên sắc bén, ánh mắt kia dường như có thể thấy rõ mọi thứ.

Tinh thần Đỗ Quốc Khôn dần trở nên hoảng loạn, ông ta che lấp lung tung: “Hoàn toàn có thể đọc, nhưng tôi không hứng thú nên chỉ tùy tiện xem qua một chút mà thôi.”

“Xem qua một chút?” Lục Kiến Thành lạnh giọng hỏi.

Biết không thể giấu được, Đỗ Quốc Khôn chỉ có thể nói thật: “Được rồi, đúng là tôi có đọc qua, nhưng đã lâu lắm rồi, gần đây tôi không có đụng vào.”

“Cho nên lúc trước ông nói với Khuê Khuê rằng cha cô ấy có thể là cảnh sát là dựa vào điều này?”

Đỗ Quốc Khôn gật đầu: “Đúng vậy.”

“Tôi còn có một số nghi vấn.”

“Bây giờ tôi sẽ hỏi ông, ông chỉ có thể nói thật, không cho phép có một từ giả dối, hiểu không?” Lục Kiến Thành nhìn ông ta.

Đỗ Quốc Khôn bị ánh mắt kia dọa sợ, lập tức gật đầu: “Được.”