MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 272

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 272

476 từ · ~3 phút đọc

Chương 272

Nhưng bàn tay to lớn của Lục Kiến Thành lại kéo cô nằm xuống giường, hai tay lại một lần nữa vòng lên eo cô: “Em ngủ cùng với anh, em không bên cạnh anh không ngủ được.”

Nghe vậy, trái tim Nam Khuê đập điên cuồng.

Đây rõ ràng là những lời ngày trước cô thường xuyên nói với anh, là lời kịch của cô có được không?

Anh ghi nhớ lúc nào vậy?

Hơn nữa lại còn nói y nguyên lại với cô.

“Lục Kiến Thành, anh đang chơi đểu đấy có biết không hả?”

“Ừm…”

Lục Kiến Thành kéo dài âm cuối, thấp giọng đáp.

m điệu trầm thấp vẫn gợi cảm như trước đây.

“Vì người đẹp, chơi xấu một lần cũng không sao cả, đáng giá.”

Anh vẫn nhắm chặt mắt, làm như vẫn còn ngủ say, hai tay bá đạo ôm lấy eo Nam Khuê, cố chấp nói.

Không hiểu sao Nam Khuê luôn cảm thấy lúc này anh giống như đang làm nũng.

Nhưng cô nhanh chóng vứt suy nghĩ này ra khỏi đầu.

Làm nũng?

Lục Kiến Thành làm nũng?

Sao có thể chứ?

Chắc chắn không có khả năng.

Nhất định là do cô suy nghĩ nhiều.

Cuối cùng hôm đó hai người ngủ đến gần trưa mới dậy.

Lúc rời giường, bụng Nam Khuê đã đói cồn cào, cho nên lúc ăn cơm cô cũng không quan tâm đến hình tượng, cũng không khéo léo mà bắt đầu ăn như gió cuốn.

Lục Kiến Thành thấy cô ăn vội vàng thì ở bên cạnh nhắc nhở: “Chậm một chút, không có ai giành ăn với em đâu, ăn nhanh như vậy rất dễ nghẹn.”

“Không sao, tôi tự biết điểm dừng.” Nam Khuê nói.

Sau khi ăn hết một miếng bánh mì lớn, hai bắt cơm, sau đó lại uống thêm một cốc sữa bò, Nam Khuê mới có cảm giác bụng được lấp đầy, cả người lúc này mới dễ chịu hơn.

Lúc đặt cốc sữa bò xuống, cô cảm thấy vô cùng thoải mái.

Nghĩ đến em bé lúc này đang ăn cơm nhanh như gió cuốn giống mình, Nam Khuê hạnh phúc mỉm cười.

Nụ cười này trực tiếp khiến Lục Kiến Thành ngẩn người.

Nụ cười của cô dưới ánh nắng lại tươi đẹp như lúc ban đầu, ấm áp mà tươi sáng, là một cảnh vô cùng đẹp.

Giờ phút này, nụ cười dịu dàng, khuôn mặt động lòng người, cần cổ thiên nga mỹ lệ, bờ môi mềm mại của cô, tất cả đều hiện rõ trước mắt Lục Kiến Thành.

Cuối cùng ánh mắt anh nhìn về vệt trắng trên khóe miệng cô.

Lớp sữa trắng nhàn nhạt dính trên khóe miệng Nam Khuê.

Do mới uống sữa bò nên không cẩn thận dính vào một chút.