MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 303

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 303

559 từ · ~3 phút đọc

Chương 303

Cơm tối rất phong phú, một bàn đầy đủ, hơn nữa đều là đồ cô thích ăn.

Lục Kiến Thành cũng đang đói, sau khi rửa tay cũng vào bàn ăn cơm với cô, Nam Khuê ngồi bên trái, anh ngồi bên phải.

Bàn ăn tương đối lớn, hơn nữa sau khi hai người có ngăn cách, bàn ăn càng thêm trống trải.

Từ khi Lục Kiến Thành về nhà đến khi anh rửa xong tay cho đến khi anh ngồi xuống bàn ăn, toàn bộ quá trình Nam Khuê đều như không thấy anh.

Từ đầu đến cuối vẻ mặt của cô đều lạnh nhạt, yên lặng ăn đồ trong bát mình.

Thậm chí cô cũng rất ít khi gắp đồ ăn.

Rõ ràng đồ ăn trước mặt rất phong phú nhưng từ đầu đến cuối Nam Khuê chỉ gắp chút đồ ăn tước mặt mình, về phần những món ăn khác cô không đụng chỉ một chút, ngay cả bàn cô cũng không xoay dù chỉ một chút.

Sau khi phát hiện Lục Kiến Thành ngồi vào bàn ăn, tốc độ ăn cơm của cô rõ ràng nhanh hơn một chút.

Thấy cô cúi đầu ăn, Lục Kiến Thành chủ động gắp một con tôm đặt vào bát cô: “Ăn nhiều một chút, em quá gầy.”

“Hôm nay tôi không muốn ăn tôm.”

Sau khi khách khí nói, Nam Khuê tiếp tục ăn cơm.

Lúc này thậm chí cô không còn tâm trạng nhìn người đàn ông này.

Nhìn thì sao chứ, cũng không thể thay đổi bất cứ việc gì, ngược lại chỉ làm cô cảm thấy đau lòng hơn.

“Vậy ăn chút cá.”

Lục Kiến Thành gắp cho Nam Khuê một miếng đã bỏ hết xương.

“Cảm ơn!”

Cô vẫn lạnh nhạt như cũ.

Sau đó Lục Kiến Thành liên tục gắp đồ ăn bỏ vào trong bát Nam Khuê.

Nam Khuê đều nhận hết, không hề từ chối.

“Tôi ăn xong, anh cứ từ từ ăn.”

Nói xong Nam Khuê bỏ bát đũa xuống, đứng dậy đi lên tầng hai.

Cho đến lúc này, Lục Kiến Thành mới phát hiện những đồ anh gắp cho cô đều bị đặt chỉnh tề ở một góc trong bát, một chút cũng không đụng vào.

“Cô ấy ăn nhiều cơm không?” Lục Kiến Thành hỏi dì Bội.

Dì Bội thởi dài: “Ban nãy chỉ ăn được gần nửa bát, đồ ăn cũng không ăn nhiều, tôi hầm canh cá thiếu phu nhân thích cô ấy cũng không ăn chút nào.”

“Tôi đã biết, dì đi xuống đi.”

Lục Kiến Thành đứng dậy, múc một chén canh cá rồi mang lên tầng hai.

Lúc anh lên tầng hai, Nam Khuê đang tìm đồ ngủ để đi tắm.

Thấy anh đột nhiên đi vào, cô hơi giật mình nhưng sắc mặt nhanh chóng trở nên bình thường.

“Dì Bội nói buổi tối em không ăn, không phải em rất thích canh cá sao, anh mang lên cho em, nhân lúc còn nóng mau uống đi.”

Lục Kiến Thành vẫn vô cùng dịu dàng, nhã nhặn, nho nhã, nhưng sự dịu dàng này lại khiến Nam Khuê cảm thấy châm chọc.

“Không cần, tôi ăn rất ngon.”

“Nếu như em không muốn uống canh cá thì anh sẽ cho người làm canh khác, em muốn ăn canh gì?”