MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 486

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 486

430 từ · ~3 phút đọc

Chương 486

Thật ra cô rất muốn hỏi, vẫn luôn muốn hỏi.

Nhưng cô không có dũng khí, cũng không có tư cách.

Sau khi hỏi xong, trái tim Nam Khuê vẫn lơ lửng trên không trung.

Dáng người cao lớn của Quý Dạ Bạch hơi ngẩn ra, vậy mà cô lại gọi anh ấy là “chồng”, suy nghĩ gì cũng có thể đoán rõ được.

Thích các cô ấy?

Thích ai?

Quý Dạ Bạch khó hiểu, anh ấy cũng không đáp lại, chỉ giữ yên lặng.

Rất rất lâu nhưng Nam Khuê cũng không nhận được đáp án.

Cô hạ ánh mắt, từ từ thả tay Quý Dạ Bạch ra, nhắm mắt lại rồi nghiêng người dựa vào ghế, cười chế giễu: “Không phủ nhận, quả nhiên anh thích.”

“Thật xin lỗi, em không nên hỏi như vậy.”

Đúng vậy, bề ngoài xinh đẹp, dáng người cũng hoàn hảo, người đàn ông nào cũng thích mẫu phụ nữ như vậy, sao anh lại có thể không thích được chứ?

Anh nói rất đúng, anh căn bản không thiếu những người khác.

Anh vẫn có thể vui vẻ, thoải mái như cũ.

Người lưu luyến không quên chỉ có mình cô mà thôi.

“Nam Khuê, mày là đồ đần, mày đúng là đồ ngốc.”

“Vì sao mày nhất định phải yêu một người như vậy chứ? Vì sao mày không từ bỏ được chứ?”

Trong lòng cô đã tự mắng bản thân đến hàng ngàn hàng vạn lần.

Nhưng không được, cô không từ bỏ được, cô vẫn không thể từ bỏ được.

Cô vẫn yêu anh làm sao bây giờ? Vẫn cứ yêu như vậy.

Khi thấy anh ở bên những người phụ nữ khác, trái tim cô đau muốn chết, đau đến mức muốn rỉ máu.

Cô muốn khóc.

Rất muốn rất muốn khóc.

Nhưng cô không muốn khóc trước mặt anh, cũng không muốn bị anh xem thường một lần nữa.

“Anh đi đi!” Nam Khuê kiềm chế sự khó chịu, cô nói.

Quý Dạ Bạch có chút lo lắng cho trạng thái hiện tại của cô: “Một mình cô có thể chứ?”

“Có thể, em có thể.”

“Được.”

Quý Dạ Bạch gật đầu rồi đi ra ngoài.

m thanh đóng cửa lập tức truyền vào tai Nam Khuê.

Anh đi rồi!

Quả nhiên anh vẫn rời đi!

Nước mắt Nam Khuê ngay lập tức rơi xuống.

Trái tim của cô rất đau, đau như có người cầm ngàn sợi dây xiết chặt lại vậy, đau đến mức hít thở bình thường cũng khó khăn vô cùng.