MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 567

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 567

586 từ · ~3 phút đọc

Chương 567

“Tiền đâu?” Người cầm đầu, trực tiếp đặt câu hỏi.

Thấy Đỗ Quốc Khôn hai tay không, gã lập tức tức giận, một tay nhấc cổ áo ông ta chất vấn: “Tao hỏi mày, tiền đâu? một trăm vạn đâu? Mày có muốn cánh tay và chân không?”

Đỗ Quốc Khôn lập tức run rẩy nằm sấp trên mặt đất, sợ tới mức liên tục cầu xin tha thứ: “Anh Vũ, anh… anh bớt giận, em không nỡ bỏ cánh tay và chân của em mà.”

“Tuy rằng em không lấy được một trăm vạn, nhưng em có cách thứ hai, không chỉ có thể giúp anh lấy được một trăm vạn, nói chứ một ngàn vạn, năm ngàn vạn cũng không có vấn đề gì, Anh Vũ, anh muốn nghe một chút không?”

Nghe đến đây, người được gọi là anh Vũ rốt cục cũng có chút hứng thú.

“Có chuyện gì mau nói.”

“Vâng, anh Vũ, người phụ nữ này…” Đỗ Quốc Khôn chỉ chỉ Nam Khuê đang ngất xỉu trên đất: “Nó là con gái nuôi của em, chồng nó, cũng chính là con rể em, anh có biết là ai không? Tổng giám đốc của Lục thị.”

Ai ngờ, anh Vũ nghe xong, giống như nghe được chuyện cười.

Gã đưa tay, dùng sức vỗ vỗ hai má Đỗ Quốc Khôn: “Đỗ Quốc Khôn à Đỗ Quốc Khôn, giấc mơ của mày thật đẹp!”

“Tao khuyên mày nên nhanh chóng tỉnh lại, tổng giám đốc của Lục thị? Làm khổ mày bịa ra rồi, sao không nói ngọc hoàng đại đế luôn đi?”

Nói xong, không chỉ có gã.

Ngay cả người phía sau gã cũng cười phá lên.

Đỗ Quốc Khôn chỉ có thể cố gắng giải thích: “Anh Vũ, em không có lừa anh, em thật sự không lừa anh.”

“Vậy mày cảm thấy, tao sẽ tin tổng giám đốc Lục ngay cả trả một trăm vạn cho cha vợ của mình cũng không có sao?”

“Anh Vũ, anh tin em đi, nếu không như vậy, anh dùng điện thoại của nó gọi điện thoại qua xác minh một chút.”

Đỗ Quốc Khôn lập tức đưa điện thoại di động của Nam Khuê cho Vũ Bằng.

“Mày có biết mật khẩu không?” Vũ Bằng nhướng mày.

“Chuyện này có gì khó khăn, con nhỏ này từ nhỏ đến lớn mật mã gần như đều là sinh nhật của mẹ nó và nó, em đương nhiên biết.”

Đỗ Quốc Khôn suy nghĩ một chút, sau đó nhập sinh nhật Nam Thu Ngữ, quả nhiên mở được.

Vũ Bằng vốn không có chút hứng thú nào, cũng hoàn toàn không tin.

Tuy nhiên, khi Đỗ Quốc Khôn tìm ra ghi chú lưu đầu tiên là về cái tên “Lục Kiến Thành” trong danh bạ điện thoại của Nam Khuê, gã lập tức ngồi nghiêm chỉnh, hứng thú.

Đỗ Quốc Khôn mở khóa trước mặt gã, lướt danh bạ trước mặt gã, không có khả năng gian lận.

Vậy thì chỉ có một khả năng, cái tên này quả thật đã tồn tại trong điện thoại này từ lâu.

Hơn nữa, còn lưu ở thứ nhất, xem ra quan hệ thật sự không tầm thường.

Lục Kiến Thành?

Tổng giám đốc Lục thị, gã nhớ rõ, hình như đúng là cái tên này.

Chẳng lẽ đúng như lời Đỗ Quốc Khôn nói, người phụ nữ này thật đúng là vợ của Lục Kiến Thành?

Nếu đúng như vậy thì quá tuyệt.