MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 590

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 590

554 từ · ~3 phút đọc

Chương 590

Phương Kính: “…”

Xong đời.

Cậu vừa làm một chuyện ngu ngốc.

Bây giờ xem ra Tổng giám đốc Lục rất tức giận.

Nói đến lý do tức giận, Phương Kính lại nhìn về phía Nam Khuê, đoán chắc do ghen.

“Haizz, nếu sớm biết thế này thì đã không làm!” Phương Kính thở dài trong lòng.

Nhưng mà, cậu chỉ là thở dài trong lòng, làm sao dám nói thẳng trước mặt Lục Kiến Thành.

Còn về chuyện ly hôn của Nam Khuê và Lục Kiến Thành, Phương Kính lúc đầu cũng không biết, mãi đến sau này mới biết.

Vì vậy, vừa rồi, cậu ấy mới mở miệng gọi: “Cô Nam Khuê.”

“Bị thương ở đâu, anh nằm lên cáng đi, để tôi xem.”

Nam Khuê mở hòm thuốc ra, sau đó nhìn về phía Chu Tiễn Nam.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô, Chu Tiễn Nam chỉ có thể nằm xuống, sau đó chỉ vào bên đùi mình.

Nam Khuê vòng qua nhìn, khi thấy trên quần anh có vết máu thấm ra, lập tức cảm thấy có chút đau lòng.

Máu chảy ra nhiều, xem ra tình hình không mấy lạc quan.

“Tôi sẽ cắt quần áo cho anh trước để xem tình trạng vết thương,” Nam Khuê nói.

Chu Tiễn Nam gật đầu, nhẹ giọng nói: “Được, đều giao cho em.”

Nam Khuê cầm lấy kéo, phần quần bên đùi Chu Tiễn Nam rất nhanh đã được kéo cắt ra.

Ánh nắng ban mai chiếu qua những kẽ hở trên cây, tạo ra những hình thù loang lổ trên mặt đất.

Có vài tia nắng hắt lên người Nam Khuê.

Có tia lại chiếu lên mặt cô, làm cho các đường nét của khuôn mặt cô trở nên mềm mại lạ thường.

Lục Kiến Thành nhìn thấy, trong lòng tràn ngập sự dịu dàng.

Nhưng mà anh vẫn có chút không vui khi thấy Nam Khuê đang nghiêm túc xử lý vết thương cho Chu Tiễn Nam, tất cả sự chú ý của cô đều đặt trên người anh ấy, anh vẫn hậm hực trong lòng.

Loại không vui này được gọi là “ghen”.

Sau khi cắt quần, nhìn thấy miệng vết thương của Chu Tiễn Nam, Nam Khuê bất ngờ cảm thán thành lời.

“Sao lại có thể nghiêm trọng như vậy?” Lông mày của cô nhíu chặt lại.

“Vết thương này dường như không chỉ là vết thương do súng bắn, có phải còn cả vết thương cũ nữa không?”

Biết Chu Tiễn Nam nhất định sẽ tránh nặng tìm nhẹ, Nam Khuê nhìn về phía người bên cạnh hỏi.

Người đàn ông nọ ngay lập tức trả lời: “Cô Nam Khuê thật lợi hại, lần trước chấp hành nhiệm vụ đùi của đội trưởng Chu quả thực đã bị thương, bị người ta dùng vũ khí sắc nhọn đâm vào, sau đó bởi vì nơi chúng tôi chấp hành nhiệm vụ có điều kiện không tốt, nên đã bị nhiễm trùng.”

“Nhiễm trùng cũng khá nghiêm trọng, cộng với đội trưởng Chu không chịu nghỉ ngơi nên vẫn chưa lành được. Vừa rồi, lại bị bắn vì cứu đồng đội.”

Nam Khuê nghe xong, trong lòng cảm động giống như mặt hồ nhẹ nhàng gợn sóng.

Khóe mắt cô có chút cay cay.