MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 596

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 596

468 từ · ~3 phút đọc

Chương 596

“Xin chào, tôi là Nam Khuê.”

“Xin chào, tôi là Bạch Hằng.”

Nam Khuê duỗi tay, cầm hai viên kẹo trong tay đưa cho Bạch Hằng: “Xin hãy giúp tôi chuyển hai viên kẹo này cho đội trưởng Chu của anh, hy vọng anh ấy dưỡng thương cho tốt, tôi sẽ dành thời gian đến thăm anh ấy.”

“Được, cảm ơn cô, cô Nam Khuê.”

“Đúng rồi, cô Nam Khuê.” Bạch Hằng nhìn về phía Lục Kiến Thành: “Tôi có thể mạo muội hỏi một câu không? Anh ấy là bạn trai của cô sao?”

“Ừ!”

Cô gật đầu, làm ánh mắt Bạch Hằng ảm đạm đi nhiều.

Haiz, ban đầu cậu ấy rất hào hứng.

Đi theo đội trưởng Chu lâu như vậy, cậu có thể cảm nhận được đội trưởng Chu thích cô gái này.

Đội trưởng Chu thật vất vả, khó khăn lắm mới gặp một cô gái làm mình rung động, kết quả đối phương lại là hoa đã có chủ.

Duyên phận là như vậy, cũng không làm gì hơn được.

“Được rồi, cô Nam Khuê, tôi sẽ chuyển lời của cô cho đội trưởng Chu.”

“Được, cảm ơn cậu.”

Nam Khuê lại đi vào phòng bệnh của Lục Kiến Thành.

Đợi khoảng một giờ, thuốc mê gần như đã tan hết, Lục Kiến Thành cũng tỉnh lại.

Lúc đó, Nam Khuê vừa hay đi lấy nước nóng, Lục Kiến Thành tỉnh dậy không thấy cô đâu, cả người trở nên rất u buồn.

Nam Khuê cũng không ngờ mình vừa ra ngoài đi lấy nước thì anh đã tỉnh.

“Em vừa chạy đi đâu vậy?” Lục Kiến Thành nắm lấy tay cô với vẻ mặt không vui.

Nam Khuê sờ sờ tóc của anh và nhẹ nhàng giải thích: “Em vừa ra ngoài lấy một ít nước nóng.”

“Anh còn tưởng em đi rồi, muốn bỏ anh lại một mình.”

Nghe được lời này, Nam Khuê sững lại một giây.

Cô vươn tay, nhẹ nhàng nhéo nhéo tay Lục Kiến Thành: “Sao em cảm thấy người nào đó bây giờ lại như một đứa trẻ vậy.”

“Đàn ông trước mặt người con gái mình yêu vốn dĩ là một đứa trẻ, thích làm nũng.”

“Ồ …” Nam Khuê kéo dài âm điệu, sau đó nhìn anh, khóe miệng nồng đậm nụ cười: “Cho nên anh Lục vừa mới làm nũng với em sao?”

“Không được sao?” Lục Kiến Thành nói, đồng thời bổ sung: “Đúng vậy, anh đang làm nũng, muốn được em nuông chiều đấy.”

Nam Khuê: “…”

Sững sờ một lúc, cô đưa tay ra, chạm vào trái tim mình.

Trong khoảnh khắc này, trái tim cô như bị thứ gì đó bắt lấy rồi khẽ dụi, mềm nhũn thành một cục.

Ai có thể chống lại chứ.