MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 609

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 609

488 từ · ~3 phút đọc

Chương 609

Mười năm trước, cô chỉ yêu anh âm thầm và lặng lẽ, chưa từng nghĩ có ngày hai người sẽ có liên quan đến nhau.

Hai năm trước, cô kết hôn với anh, trở thành bà Lục, cũng trở thành vợ anh.

Và bây giờ mới là khoảnh khắc hạnh phúc nhất, ngọt ngào nhất của cô.

Vì cô biết mình không yêu sai người, tình cảm của cô đã được đáp lại.

Sau mười năm yêu thầm, tình yêu của cô đã được đền đáp.

Cũng chính lúc này, Nam Khuê cảm thấy tất cả những nỗi buồn và chua xót trong quá khứ đều đáng giá.

Dù phải phẫu thuật nhưng tình trạng thể chất của Lục Kiến Thành tương đối tốt, phục hồi cũng rất nhanh.

Hai ngày sau, bác sĩ nói đã có thể xuất viện rồi.

Buổi sáng, khi Nam Khuê thu dọn đồ đạc, Lâm Tiêu đã lái xe đến đón hai người.

Bọn họ đỡ Lục Kiến Thành lên xe trước, Nam Khuê đứng ở ngoài xe, do dự nói: “Kiến Thành, để Lâm Tiêu đưa anh về trước đi, em về muộn một chút.”

“Em muốn đi thăm Chu Tiễn Nam sao?”

Lục Kiến Thành vừa dứt lời, Nam Khuê lập tức mở to hai mắt, bất ngờ nói: “Sao anh biết?”

“Mấy tâm tư nhỏ của em đều viết rõ trên mặt rồi kìa.”

“Vậy anh có tức giận không?” Nam Khuê hỏi.

“Em đi đi.”

Nghe thấy lời của Lục Kiến Thành, trên mặt Nam Khuê lập tức nở nụ cười, cô cúi người hôn lên má anh: “Cảm ơn anh, Lục Kiến Thành, anh là tốt nhất.”

“Anh yên tâm, em qua đó một chút rồi sẽ về tìm anh.”

“Ừm.”

Nhìn Lâm Tiêu lái xe đi, Nam Khuê đi ra ngoài mua một số thứ, sau đó lại đi vào bệnh viện.

“Xin chào, giúp tôi tìm xem bệnh nhân Chu Tiễn Nam ở phòng bệnh nào được không?” Nam Khuê nhìn y tá ở quầy lễ tân nhẹ nhàng hỏi.

“Chu Tiễn Nam? Là người này sao?”

“Đúng vậy.”

“Anh ấy vừa mới xuất viện sáng nay, chắc là vừa đi thôi.”

Hóa ra là xuất viện rồi, xem ra cô đã đến chậm một bước rồi.

May mà hôm đó cô có lưu lại số điện thoại của Phương Hằng, cho nên Nam Khuê lập tức gọi cho cậu ấy: “Alo, Phương Hằng, đội trưởng Chu của các cậu xuất viện rồi đi đâu vậy?”

“Đội trưởng Chu nói, quay lại đồn cảnh sát.” Phương Hằng trả lời.

“Được, vậy tôi qua đó thăm anh ấy.”

Phương Hằng cúp điện thoại, liền thấy Chu Tiễn Nam đang nhìn về phía mình.

Không dám chậm trễ, anh ấy lập tức giải thích: “Đội trưởng Chu, là điện thoại của cô Nam Khuê gọi, cô ấy nói muốn đến đồn cảnh sát thăm anh.”