MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 680

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 680

536 từ · ~3 phút đọc

Chương 680

Ngày đó nằm mơ, cô không ngừng gọi con, có lẽ sau khi sinh con, cô sẽ không bị ác mộng ám ảnh nữa.

Cũng sẽ có một khởi đầu hoàn toàn mới giữa hai người họ, tất cả sẽ khác đi.

Nam Khuê tức giận đến phát run, sao anh lại có thể nói những lời này?

“Lục Kiến Thành, anh đúng là không biết xấu hổ.”

Nam Khuê xoay người lại nhìn anh, nhìn chằm chằm vào mắt anh, từng chữ từng chữ nói ra lời này.

“Khuê Khuê, anh thật lòng mà. Anh biết việc đứa bé ra đi đã đả kích rất lớn đến em, anh muốn bù đắp cho em và con.”

“Nhưng tôi không cần nữa, Lục Kiến Thành, tôi không cần anh bù đắp, anh nghe không hiểu sao?” Nam Khuê gục xuống và hét lên.

“Bây giờ tôi chỉ muốn rời khỏi đây, tránh xa khỏi anh, đồ khốn nạn, anh buông tôi ra.”

Rời khỏi đây?

Không thể nào.

Anh có thể chấp nhận mọi thứ, chấp nhận sự quát tháo của cô, chấp nhận sự mắng mỏ của cô, chấp nhận sự giận dữ của cô với anh, chấp nhận cô ra tay đánh anh.

Nhưng anh không thể chấp nhận việc cô rời bỏ anh.

Nhìn Nam Khuê, Lục Kiến Thành đột nhiên ôm mặt cô, mạnh mẽ hôn cô.

Hai tay anh cứng như thép ôm chặt lấy eo cô như hận không thể đem cô nhập vào thân thể anh, hòa vào xương cốt anh.

Lưỡi cọ xát điên cuồng, như thể chỉ bằng cách này, anh mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của cô.

Cũng chỉ có như vậy, cô mới thấy an tâm.

Nam Khuê cực kỳ sợ hãi, việc hôn môi đã từng là một việc lãng mạn, tốt đẹp cỡ nào, mà giờ anh lại biến nó thành thứ mà cô sợ.

Cô sợ, sợ sự điên cuồng của anh, sự bất chấp tất cả của anh.

Lục Kiến Thành, sao chúng ta lại biến thành như vậy rồi?

Trước kia rõ ràng là rất tốt đẹp mà!

Nam Khuê cố gắng hết sức để đẩy anh ra, nhưng dù cố gắng thế nào cô cũng không thể đẩy được.

Cô cắn chặt môi, cắn chặt răng, Lục Kiến Thành cũng mạnh mẽ cạy mở răng cô, tiếp tục hôn cô.

Căn bản không cho cô không gian và cơ hội để thở.

Cuối cùng Nam Khuê chỉ có thể mềm người.

Cô từ bỏ việc giãy giụa, cũng từ bỏ phản kháng.

Thậm chí còn từ từ đáp lại anh.

Mãi cho đến khi Lục Kiến Thành thả lỏng cảnh giác cô mới đột nhiên mở môi ra, dùng sức cắn xuống.

Trong phút chốc, miệng của hai người đều có máu, bên miệng đều là mùi máu tươi.

“Lục Kiến Thành, anh buông tôi ra.” Nam Khuê lại nhìn về phía anh, ánh mắt lạnh băng.

“Khuê Khuê, không thể được.”

“Anh đã nói là không thể.”

Nam Khuê thực sự tức đến điên rồi.

Cuối cùng cô bất chấp, nâng hai chân lên dùng sức đá vào người Lục Kiến Thành.