MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Ẩn Hôn Của Lục ThiếuChương 975

Cô Vợ Ẩn Hôn Của Lục Thiếu

Chương 975

454 từ · ~3 phút đọc

Chương 975

Vì vậy, cô đề nghị: “Kiến Thành, chúng ta đi bộ trở về được không?”

“Anh thì có thể, nhưng mà sợ em lạnh, em mệt.”

“Không sao đâu.” Nam Khuê lập tức chỉ chiếc áo khoác từ đầu đến chân trên người mình.

“Hôm nay em mặc quần áo dày lắm, rất ấm áp. Hơn nữa thân nhiệt của phụ nữ mang thai cao hơn người bình thường, em không lạnh.”

“Vậy nếu em mệt thì sao?”

Nam Khuê lập tức cười đáp: “Vậy anh cõng em!”

Lục Kiến Thành gật đầu nhìn cô một cái, sau đó nắm tay cô bước ra ngoài.

Khi cả hai đi ra từ nhà hàng lẩu, tuyết đã chất thành nhiều lớp.

Hai chân đạp trên mặt đất, có một âm thanh cót két vang lên.

Loại âm thanh giẫm lên tuyết này lại khiến Nam Khue rất dễ chịu.

Tuyết trên trời không có dấu hiệu ngừng, thay vào đó càng ngày càng lớn, bay phấp phới trong không gian.

Cả hai nắm tay nhau đi trên lớp tuyết dày.

Sau lưng họ, có hàng loạt dấu chân do họ để lại.

Tuyết rơi trên đầu, vai và quần áo của hai người.

Có một số bông tuyết còn rơi vào cổ, lạnh như băng.

Nam Khuê nhìn thấy đầu Lục Kiến Thành dính đầy tuyết, và đột nhiên nghĩ đến một câu thơ rất hay.

“Nếu cùng nhau dầm mình trong tuyết, kiếp này cũng coi như đã sống cùng nhau đến bạc đầu.”

Đột nhiên mắt cô nóng bừng, không chịu được nữa liền ôm lấy người đàn ông bên cạnh.

Sau đó cô nhẹ nhàng mở miệng: “Chồng à, em mệt rồi, anh cõng em về được không?”

Lục Kiến Thành lập tức ngây người.

Anh quay lại, nhìn Nam Khuê bằng ánh mắt sáng như đuốc: “Vừa rồi em gọi anh là gì?”

“Chồng!”

Nam Khuê cũng không che giấu mà nhìn thẳng về phía anh, dùng thanh âm nhẹ nhàng động lòng người nói với anh.

Nếu đây là cơ hội cuối cùng, thì cô không muốn bỏ lỡ.

Cô muốn nắm thật chặt, thật chắc.

Ngay lúc đó, Lục Kiến Thành cảm thấy trời đất đều đã đứng yên.

Trong trời tuyết mênh mông, mọi thứ trở nên hư vô, cứ như chỉ có anh và cô.

Rốt cuộc nhịn không được.

Anh trực tiếp kéo Nam Khuê về phía mình.

Đôi bàn tay to rộng nhẹ ôm lấy khuôn mặt cô.

Sau đó, đôi môi hồng hào mang theo chút run rẩy hôn lên môi cô.

Bởi vì nhiệt độ rất thấp nên môi Lục Kiến Thành rất lạnh.

Môi của Nam Khuê cũng rất lạnh.