MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Câm Mang Con Bỏ ChạyChương 133

Cô Vợ Câm Mang Con Bỏ Chạy

Chương 133

596 từ · ~3 phút đọc

Chương 133


Mộc Vân vội vàng ôm lấy cậu bé.


“Đúng vậy, thời gian trước thân thể Minh Thành nhà chúng tôi không thoải mái lắm cho nên không đi học được, hiện tại tốt rồi nên tới”


*A, là do bị ốm sao? Tôi còn tưởng rắng cậu bé sẽ không đết Không hiểu sao cô giáo này nhìn Diệp Minh Thành trốn ở phía sau lại lộ ra một bộ dáng căn bản cũng không tin lời Mộc Vân.


Mộc Vân: “..”


Quên đi, không so đo với bọn họ.


Mộc Vân dắt con trai: “Xin lỗi, tôi có thể đưa thăng bé vào không, sức khỏe của thằng bé không tốt lầm nên tôi muốn dặn dò giáo viên của Minh Thành một chút “


“Như vậy không được! Đây là lần đầu tiên cô đến nhà trẻ à không biết quy định ở đây sao?”


“Không phải.


“Thưa cô, giáo viên của nhà trẻ chúng tôi phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế, thành phố có bao nhiêu người muốn gửi con cái của họ vào đây còn không được, nếu cô nghỉ ngờ giáo viên của chúng tôi không chăm sóc tốt cho con trai của cô thì cô có thể mang về nhà?”


Thái độ cứng rắn của cô giáo này khiến Mộc Vân chỉ có thể hoặc là để Diệp Minh Thành tự mình đi vào, hoặc là đem cậu bé mang về nhà!


Đây là trường mẫu giáo kiểu gì vậy?


Thái độ có cần kiêu ngạo như vậy không?


Mộc Vân không có cách nào, cuối cùng chỉ có thể để cho đứa nhỏ một mình đi vào trong.


Mà cô cũng không biết nhà trẻ trước mắt này thật sự là vô cùng danh tiếng, những đứa nhỏ tới đây đi học nhà trường đều căn cứ vào bối cảnh gia thế của chúng để nhập học, nếu không đạt tới trình độ nhất định người ta sẽ không nhận.


Cho nên lúc tới báo danh, Diệp Diệp Sâm để Diệp Minh Thành lộ ra thân phận thật cho nên cậu bé ở chỗ này thật sự không được hoan nghênh lắm.


Mộc Vân cuối cùng cũng chỉ có thể nhìn cậu bé một mình đi vào.


Tuy nhiên trước khi cậu bé bước vào, cô an ủi cậu bé một câu: “Minh Thành, cháu yên tâm, dì sẽ chờ cháu ở bên ngoài không đi đâu cả, buổi trưa sau khi cháu tan học chúng ta sẽ đi ăn được không?”


“Vâng?”


Diệp Minh Thành vốn cực kỳ kháng cự nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.


Có thể là bởi vì thời gian rất ngắn, cũng có thể là mommy nói sẽ ở bên ngoài đợi nên cậu bé mới cảm thấy hơi an tâm một chút.


Vì thế Mộc Vân rời đi.


Mà Diệp Minh Thành cũng theo cô giáo vào phòng học mà cậu bé đã lâu không tới “Ồ? Thằng ngốc này lại đến sao?”


“Đúng vậy, tại sao cậu ta lại tới? Không phải cậu ta được gia đình đón đi chữa bệnh sao?”


“Ha ha ha…”


Những đứa trẻ trong lớp học khi nhìn thấy Diệp Minh Thành xuất hiện lập tức trêu chọc.


Diệp Minh Thành nghe được những lời này khuôn mặt nhỏ bé của cậu bé nhất thời tái nhợt, xoay người muốn rời đi.


“Diệp Minh Thành, em đi đâu vậy? Em lại không vâng lời phải không?” Giáo viên đưa cậu bé vào thấy vậy ngay lập tức bắt cậu bé lại một lần nữa.