MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Câm Mang Con Bỏ ChạyChương 229

Cô Vợ Câm Mang Con Bỏ Chạy

Chương 229

477 từ · ~3 phút đọc

Chương 229


Anh ta đột nhiên vô cùng thâm tình tiến tới Mộc Vân.


Mộc Vân nhất thời cứng đờ một chút.


Lập tức lui về phía sau vài bước, cô nhìn chằm chằm anh ta bỗng nhiên cảm thấy loại cảm giác chán ghét chưa từng có xuất hiện.


Không để ý đến anh ta nữa, cô bước nhanh đến lề đường để bắt một chiếc taxi.


Chẳng bao lâu cô đã rời khỏi đây.


Thật ra không phải cô không biết tâm tư của anh ta đối với mình, nhưng cô đã sớm nói rồi, bọn họ chỉ có thể là bạn, cả đời này cô sẽ không yêu bất kỳ người đàn ông nào nữa.


Sẽ không bao giờ ở bên bất kỳ người đàn ông nào nữa!


Mộc Vân lên xe trực tiếp báo địa chỉ nhà cho tài xế định về ngủ một giấc.


Nhưng không ngờ điện thoại lại reo.


“Alo?”


“Mộc Vân, cháu đang ở đâu vậy? Tại sao Ninh Dương đột nhiên quay trở lại? Không phải con bé sống với cháu sao?”


Là giọng nói của cậu Đỗ Hoa Sênh, nói Ninh Dương đột nhiên bị đưa đến đó.


Sao có thể thế được?


Ninh Dương không phải đang ở nhà trẻ sao?


Mộc Vân cảm thấy hơi kỳ lạ: “Cháu đang ở ngoài đường, cháu không biết Ninh Dương được gửi về, ai gửi con bé về vậy ạ? Còn Mặc Hi thì sao? Không ở cùng nhau sao?”


“Không thấy Mặc Hi, có mấy thanh niên mặc âu phục, cháu không biết chuyện này sao?”


Mộc Vân: “…”


Đầu cô lộp bộp một chút, có một loại ý nghĩ rất đáng sợ lóe lên, trong nháy mắt một loại dự cảm rất xấu tăng lên.


“Được rồi, cháu biết rồi chú, cháu lập tức đi tìm hiểu một chút”


Mộc Vân nói có lệ một câu, sau đó cúp điện thoại liền gọi cho nhà trẻ.


Quả nhiên, khi nghe cô nói mình là mẹ của Ninh Dương, giáo viên ngay lập tức nói với cô rắng đứa bé đã được đón đi.


“Là một người tên là Lâm Tử Khang đón đi”


“Anh đang nói về cái gì vậy? Lâm Tử Khang sao?”


“Đúng vậy, anh ta còn đem hai anh trai của cô bé là Diệp Minh Thành cùng Diệp Mặc Hi cùng nhau đón đi”


Giáo viên còn nói gì đó nhưng Mộc Vân không nghe thấy gì cả.


Một nỗi sợ hãi bao trùm cả người cô, cô run rẩy đến mức làm rơi điện thoại di động của mình trên xe.


Không, điều này là không thể.


Anh sẽ không làm như vậy, chỉ là âm ï một chút mà thôi, anh sẽ không đến mức làm ra chuyện nhẫn tâm như vậy.


Mộc Vân không ngừng an ủi bản thân.