MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh PhiếnChương 103: 103

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh Phiến

Chương 103: 103

378 từ · ~2 phút đọc

Sáng sớm trong hạt sương tươi mát, tiếng chuông vàng, là âm thanh sạch sẽ nhất trên đời.

Ngày đó gặp nhau, ghi lòng tạc dạ.

Đến chết không quên.

Nhưng cho tới hôm nay, cuối cùng anh để mình nhìn thẳng vào một vấn đề, trong ấn tượng của Tiêm Tiêm, có lẽ anh...!Chỉ là một vị khách qua đường.

"Cậu Hạng." Giọng nói của Cô Minh Thành vang lên tại cửa ra vào, đánh vỡ ký ức bên trong phòng.

"cút tới đây."

Ký ức bị đánh gãy, tất nhiên tâm trạng Hạng Chí Viễn không tốt, dời ánh mắt đi, trong mắt là sự ảm đạm.

Cô Minh Thành đi tới, giọng điệu vô cùng sa sút: "Hình như chị Phiến không ổn, vết thương trên đầu rất nghiêm trọng, mất máu quá nhiều." Cô không ổn? Nhanh thế à.

Tính cách kiêu ngạo đáng ghét như vậy cũng không thể gượng thêm một thời gian...! Đột nhiên con ngươi Hạng Chí Viễn co rút, ngón tay cầm cái chăn dưới người, chóp mũi truyền đến mùi hương nhàn nhạt của Giang Ninh Phiến ở khắp mọi nơi.

Lừa đảo đều đáng chết.

"Cô ta không nói gì à?" Hạng Chí Viễn vừa lên tiếng, bội bạc thấu xương, không quan tâm chút nào.

"Nói đứt quãng một chút, nhưng chúng tôi đều nghe không hiểu." "Nói gì?" Hạng Chí Viễn ngồi dậy từ trên giường, lạnh lùng hỏi.

Một người phụ nữ để tiện lừa anh trước khi chết còn có thể nói gì, cầu xin tha thứ à? Cô Minh Thành đứng tại cửa ra vào, nói một năm một mười: "Giống như đang nói về chuông bạc, có gấp khúc gì đó? Còn Tiêm Tiêm gì đó?" Ăn nói linh tinh.

Sắp chết đến nơi ngay cả câu cầu xin tha thứ cũng không có.

Sắc mặt Hạng Chí Viễn lạnh tanh, không hỏi tới nữa: "Xử lý sạch sẽ chút." "Vâng, cậu Hạng." Cô Minh Thành hiểu mình không thể nói thêm nữa, tâm trạng sa sút đi ra ngoài, giống như nghĩ đến gì đó, lại quay đầu nói: "À còn có, hình như cô ấy đang gọi tên một người, nghe không rõ lắm, là cái gì Dương đó.".