MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh PhiếnChương 145: 145

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh Phiến

Chương 145: 145

451 từ · ~3 phút đọc

Giang Ninh Phiến nắm chặt dao nĩa trong tay, dừng một chút rồi hỏi: “Rốt cuộc trước đây tôi từng làm gì?” Rốt cuộc thì cô đã từng làm bao nhiêu chuyện ghê gớm mới có thể khiến cho Hạng Chí Viễn nhớ thương nhiều năm như vậy? Đến mức đến tận bây giờ, anh coi cô như người tàn phế mà chăm sóc.

Nghe vậy, Hạng Chí Viễn khẽ cười: “Tôi còn tưởng rằng em không tò mò gì về quá khứ không tốt đẹp của chúng ta.” “Bây giờ tôi tò mò.” Cô muốn biết hai người gặp nhau như thế nào, rốt cuộc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, vì sao cô không có ấn tượng gì hết.

“Cộc cộc..” Tiếng gõ cửa bỗng nhiên vang lên, một giọng nữ quen thuộc cắt ngang đối thoại của bọn họ: “Cô Giang, tôi đưa thuốc tới cho cô.” Là Mục Thanh Linh.

An Vũ Dương bồi dưỡng ra những người có tính cách không giống nhau nhưng hiệu suất làm việc đều rất cao.

“Mời vào.” Giang Ninh Phiến lên tiếng.

Cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, Mục Thanh Linh mặc đồng phục y tá trắng tinh đi tới, nhìn thấy Hạng Chí Viễn và bàn đầy thức ăn thì rõ ràng có hơi sửng sốt.

Sau đó cô ta đi đến bên cạnh Giang Ninh Phiến, đặt một bình thuốc xuống.

“Cô Giang, đây là thuốc giảm đau mà cô cần, nhưng đừng uống nhiều quá, mỗi lần hai viên là đủ rồi.” Mục Thanh Linh mỉm cười nói, lời nói mang theo ý sâu xa nhắc nhở cô.

“Đầu em còn đau sao?” Nghe vậy, Hạng Chí Viễn nhíu mày, lập tức đứng dậy đi tới bên cạnh Giang Ninh Phiến, trực tiếp bế cô lên còn bản thân mình thì ngồi xuống rồi ôm cô ngồi ở trên đùi, duỗi tay xoa trán cô.

“Chỉ là thỉnh thoảng mà thôi.” Giang Ninh Phiên nghiêng đầu đi, né tránh tay anh.

Hạng Chí Viễn cũng không để ý, ánh mắt lạnh lùng trừng Mục Thanh Linh: “Đi nói với bác sĩ trưởng rằng nếu người phụ nữ của tôi lưu lại di chứng về sau thì xin mời ông ta chú ý kỹ an toàn của người thân.” Từng chữ từng chữ một, uy hiếp trắng trợn như vậy mà anh lại nói đến đúng lý hợp tình, giống như toàn thế giới đều đáng phải chịu uy hiếp của anh.

Ngông cuồng, kiêu ngạo, không chịu bị trói buộc.

Người dám buông những lời như vậy ở bệnh viện, ngoại trừ Hạng Chí Viễn thì chỉ sợ không tìm được người thứ hai..