MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh PhiếnChương 160: 160

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh Phiến

Chương 160: 160

397 từ · ~2 phút đọc

Trong ba ngày đó anh không nói với cô câu nào.

Có nghĩ anh là người câm.

Hóa ra không phải thế.

Hóa ra anh chính là Hạng Chí Viễn...! Bỗng nhiên Giang Ninh Phiến cảm thấy thật buồn cười, cô đã tình cờ cứu Hạng Chí Viễn hai lần, đã cho anh hai lần sống lại.

Nhưng anh...! Anh đã báo đáp cho cô những gì? Là sự tra tấn đồng thời cả tinh thần và thể xác.

Thật sự rất buồn cười, nghĩ đến đây Giang Ninh Phiến mới phát hiện, người hủy hoại bản.

thân cô không phải ai khác mà chính là cô...! Là cô cứu con rắn độc hai lần, cuối cùng bị con rắn cắn trả, cắn đến nỗi máu tươi đầm đìa, cắn đến nỗi trong lòng cô toàn là thù hận.

"Em đang nghĩ, không bằng hồi đó để cho tôi tự sinh tự diệt chết quách đi đúng không?" Giọng nam lạnh lẽo đột ngột vang lên sau lưng cô.

Giang Ninh Phiển khiếp sợ mở to mắt, cô chợt xoay người lại.

Chỉ thấy người vốn đang hôn mê bất tỉnh bây giờ lại đang đứng dựa vào khung cửa một cách yếu ớt, đưa lưng về phía mặt biển tối tăm mờ mịt như là một linh hồn, anh cúi đầu xoay chiếc nhẫn màu đen trên ngón trỏ.

Đầu cáo trên mặt nhẫn vẫn đầy mạnh mẽ ngang ngược.

Chiếc nhẫn.

Không phải đã bị cô vứt đi rồi à? Anh đã biết rồi...! Giang Ninh Phiến hoảng hốt, cô tựa cả người vào vách tường cũ nát, bàn tay cô dán lên vách tường cũ kĩ, vô thức muốn tìm kiếm cảm giác an toàn nào đó, sắc mặt cô trắng bệch.

Không hiểu sao mỗi lần đối mặt với sự xuất hiện đột ngột của Hạng Chí Viễn, phản ứng đầu tiên của cô vẫn luôn là chạy trốn, mà không phải bước về trước.

Khí thể trên người anh quá bức ép người khác, quả là u ám đáng sợ, khiến cho người ta tự dựng cảm thấy sợ hãi.

"Sợ gì? Tôi đâu có ăn thịt em." Hạng Chí Viễn cười xấu xa, đôi mắt thâm sâu nhìn về cô, ẩn chứa ý cười quyến rũ, ngón cái anh xoẹt qua khóe môi, lau đi vết máu lại vừa chảy ra.