MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh PhiếnChương 395

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh Phiến

Chương 395

427 từ · ~3 phút đọc

Chương 395 Làm gì mà nhiều chuyện như vậy. Việc này khiến cô về sau không có cách nào nhìn thẳng vào chuyện ăn cơm đơn giản này nữa. “Tôi muốn ăn em hơn.” Hạng Chí Viễn không thèm che giấu chút nào, bàn tay trên eo cô dời lên, sàm sỡ một cách ngang ngược. “…” Giang Ninh Phiến muốn giãy ra nhưng lại sợ làm đổ hộp cơm nên chỉ đành trừng anh. Hạng Chí Viễn nhìn bộ dạng vừa xấu hổ vừa bực tức của cô với vẻ đầy thích thú, vệt ửng đỏ nhàn nhạt dần lan trên mặt. Xinh đẹp đến mức tràn đầy cám dỗ. Vệt sáng trong ánh mắt của anh càng lúc càng sâu thẳm, tựa như ánh sáng ẩn giấu trong màn đêm tối tăm, chiếu đến gương mặt của cô. Ngự Chí Viễn ôm chặt cô, nghiêng đầu đến gần môi cô. “Ăn cơm trước đã.” Giang Ninh Phiến bất đắc dĩ vươn ra một tay, dùng ngón trỏ chặn lại bờ môi mỏng gợi cảm của anh. “…” Không có chút sức lực nào. Ngự Chí Viễn cụp mắt, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc bén, bàn tay thon dài nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, nhìn chằm chằm vào móng tay của cô: “Tay em từng bị thương?” Bên mép móng tay của cô rõ ràng có dấu vết lật ra bên ngoài, người bình thường sẽ không như vậy. “Không có mà.” Giang Ninh Phiến ánh mắt lấp lánh rụt tay về: “Có thể là lúc trước không cẩn thận quẹt phải gì đó thôi.” “Bịch…” Hạng Chí Viễn ngang ngược đẩy hộp cơm trong tay cô ra, nắm lấy hai ngón tay của cô kiểm tra tỉ mỉ. Quả nhiên móng tay của ngón nào cũng như vậy. Có ngón giữa phần đầu và móng còn dấu vết từng bị xé toạc rất rõ ràng… Trái tim của Hạng Chí Viễn như bị cứa một dao, đau lòng vô cùng, giọng nói khản đặc: “Chuyện gì vậy? Có phải tên mù chết tiệt kia lại bắt em làm nhiệm vụ gì nữa không? Sao lại bị thương?” “Không có, gần đây tôi vẫn đang nghỉ ngơi.” Giang Ninh Phiến muốn rút tay lại, nhưng sức cô không mạnh bằng Hạng Chí Viễn. “Vậy vết thương này từ đâu mà có?” Hạng Chí Viễn nhìn thật sâu vào cô, vẻ mặt không vui: “Tôi muốn gặp tên mù chết tiệt kia!” Mẹ nó. Dám động đến người phụ nữ của anh!