MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh PhiếnChương 432

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh Phiến

Chương 432

513 từ · ~3 phút đọc

Chương 432 “Tôi nhận hết rồi.” Giang Ninh Phiến thản nhiên nói, vừa quay đầu cô đã nhìn thấy ở đầu giường có một tờ giấy A4, trên đó phác họa chân dung của cô. Một mái tóc rất dài, một bên gò má, một đôi mắt cụp xuống tựa như đang cầu xin. Thật là đẹp. Giang Ninh Phiến đẩy tay Hạng Chí Viễn ra, cầm lấy tờ phác họa từ đầu giường đến, chỉ thấy bên dưới còn đặt một tờ phác họa khác… Trên đó vẽ hai người đang hôn nhau. Trong tranh, tay của cô lại được đeo chiếc nhẫn cưới kim cương lên. Giang Ninh Phiến cụp mắt nhìn bức tranh trong tay, rõ ràng là một tờ giấy cực kỳ nhẹ nhưng cô lại cảm thấy nặng nề đè tay, đè tới mức cô không cầm nổi… “Em đi bao lâu, tôi bèn vẽ bấy lâu.” Hạng Chí Viễn tựa lên vai cô: “Mang hết những thứ này đi, sau này nhớ tôi thì xem.” Anh nói rất tùy ý. Không có một chút bi thương nào của việc sắp xếp hậu sự. Nhưng anh càng không quan tâm, Giang Ninh Phiến càng khó chịu. “Anh từng nói với tôi là nếu như năm đó không có chuyện cả nhà bị giết, anh sẽ không lựa chọn đi con đường này.” Giang Ninh Phiến nhẹ giọng hỏi: “Vậy là anh lựa chọn đi học vẽ tranh ư?” “Vẽ tranh chỉ là hứng thú, tôi sẽ không dùng nó làm nghề nghiệp.” Hạng Chí Viễn ngồi xuống bên giường, vươn tay kéo cô vào trong lòng, để cô ngồi lên chân của mình. “Kinh doanh?” “Có lẽ vậy.” Hạng Chí Viễn ôm lấy cô và cho cô một đáp án lập lờ nước đôi, giơ tay đặt lên bàn tay đang cầm tranh của cô: “Em từng đến Florence chưa?” “…” Giang Ninh Phiến lắc đầu. “Vốn dự định sau khi đính hôn thì dẫn em đi.” Hạng Chí Viễn ôm lấy cô nói: “Nơi đó có rất nhiều di tích của thời kỳ văn hóa Phục Hưng, có sông Arno, có Michelangelo, có Da Vinci… Là một thành phố mà tôi cho rằng là có sức hút nhất.” “Anh từng đi rồi?” “Vốn dự định sau khi đính hôn thì dẫn em đi.” Hạng Chí Viễn ôm lấy cô nói: “Nơi đó có rất nhiều di tích của thời kỳ văn hóa Phục Hưng, có sông Arno, có Michelangelo, có Da Vinci… Là một thành phố mà tôi cho rằng là có sức hút nhất.” “Anh từng đi rồi?” “Chưa.” “Nếu như đã muốn đi, vậy tại sao không đi?” Giang Ninh Phiến không hiểu. Chắc hẳn không có nơi nào mà anh không đến được. “Tôi muốn tìm được em rồi mới đi.” Hạng Chí Viễn nắm lấy tay cô đưa đến bên môi in lên một nụ hôn: “Tranh ở Florence, Tiêm Tiêm đeo lục lạc, đã từng là ước mơ của tôi.” “…” Giang Ninh Phiến quay sang, ngạc nhiên nhìn về phía anh.