MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủCô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh PhiếnChương 483

Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế - Giang Ninh Phiến

Chương 483

525 từ · ~3 phút đọc

Chương 483 Giang Ninh Phiến không nhìn nổi, lên tiếng ngăn cản Hạ Tư Duệ. “Bác gái, bác cứ tin tưởng cháu, cháu có thể chăm sóc tốt cho em ấy.” An Vũ Dương quay đầu lại nói với tài xế của mình: “Dìu bác gái đi nghỉ ngơi một lát.” Chú tài xế gần như là nửa đẩy nửa đỡ mạnh mẽ đưa Hạ Tư Duệ rời đi. “Vậy hai người cứ nói chuyện, tôi ra ngoài trước.” Bác sĩ cũng nối gót rời khỏi đó. Nháy mắt, trong phòng bệnh yên tĩnh trở lại. Giang Ninh Phiến có chút áy náy nhìn khuôn mặt tái nhợt của An Vũ Dương: “Sao anh lại nói như vậy, sao lại đi ôm chuyện dơ bẩn này vào người mình, mẹ tôi sẽ hận chết anh.” “Nếu để cho bác gái biết đứa nhỏ này là con của ai thì sẽ thế nào đây, bác ấy sẽ giết tôi mất.” An Vũ Dương thản nhiên nói. Là do một lần sắp xếp sai lầm của anh ta mới xảy ra nhiều chuyện như vậy… Bây giờ anh ta có thể bù đắp cũng chỉ thế thôi. “…” Nghe vậy, Giang Ninh Phiến rũ mắt, đặt tay lên bụng mình: “Tôi sẽ không để cho mẹ mình biết.” Sao cô dám cho mẹ cô biết rằng đứa nhỏ này là con của kẻ thù. Mẹ không thể chịu thêm đả kích lớn hơn nữa. “Cho nên cần phải có người đứng ra, ít nhất, đối với biểu hiện của bác gái thì tôi trong mắt bác ấy vẫn coi như cao, chẳng quả bác ấy chán ghét tôi là người mù mà thôi.” An Vũ Dương cười nhạt, muốn chọc cho cô vui. Nhưng Giang Ninh Phiến lại không cười nổi. Nhìn đôi mắt chết lặng không có tiêu cự của An Vũ Dương, cô chỉ cảm thấy đau lòng. Vì đôi mắt này mà An Vũ Dương đã trải qua biết bao sỉ nhục… “An Vũ Dương, anh không thể giúp tôi cả đời.” Giang Ninh Phiến chân thành nói. Anh ta có thể giúp cô tránh khỏi sự mắng mỏ của mẹ lần này, nhưng đâu chỉ giúp mỗi một lần là được, chẳng lẽ anh ta còn phải vì đứa con trong bụng cô mà gánh trách nhiệm cả đời? Anh ta cũng có cuộc sống riêng của mình. Mà cô, cần phải tự mình đối diện. “Tại sao không thể?” An Vũ Dương cười hỏi ngược lại, giống như chẳng qua đây là một chuyện rất hợp tình hợp lý. Ngay sau khi nhận được điện thoại của Hạ Tư Duệ, anh ta đã chạy tới đây. Dọc đường đi anh ta giống như một thằng ngốc cắn móng tay, nỗi hối hận gần như đã nuốt chửng anh ta. Cho đến khi anh ta đứng ở cửa nghe thấy tiếng mắng chửi của Hạ Tư Duệ, anh ta đột nhiên phát hiện mình có thể tranh thủ nắm lấy cơ hội… Cô nói anh ta không thể giúp cô cả đời, không nên ôm chuyện này vào người. Nhưng cô không hiểu.